ban đầu cái loa mang tới là hàng second-hand, dùng nhiều năm như sớm còn nữa. Vừa lớn tiếng cái là từng tiếng ong ong ong ch.ói tai vang lên —-
Khiến lỗ tai những gần tê rần. Mọi liên tục lùi về phía như phản xạ điều kiện. Mà đám Lý Kiến Tài cũng chịu tội, mặt đều tái mét cả.
" đại đội trưởng, ông thể dùng loa mới , Đường Đường mua loa mới cho ông chính là để cho ông dùng, ông để ở nơi đó chắc chắn nó rỉ sét ?" Mặt Hà Quân đầy vẻ cạn lời.
Lâm Phúc hừ lạnh: "Sẽ rỉ, ngày nào cũng lau nó, còn mới lắm."
Nói tới câu thì biểu tình đắc ý một chút.
Cái loa Đường Đường đưa quá mới, ông tiếc dám dùng.
Khóe miệng Lý Kiến Tài run rẩy: "Đại đội trưởng, lúc nào khoe khoang cũng cả nhưng lúc việc cấp bách là vận chuyển heo."
TBC
Ai!
Sao ai cũng thích khoe khoang như chứ.
Nháy mắt Lâm Phúc hồn , vung tay lên đối với của đội vận chuyển.
"Đi, chúng trong huyện."
Nói chuyện xong thì lên xe của Lâm Thanh Mộc. Những cán bộ khác thì lượt lên những chiếc xe khác.
Ầm ầm ầm ầm —-
Dưới cái chăm chú của các xã viên, mấy chiếc xe lượt khỏi đại đội song sơn. Trong thôn đang ầm ĩ nháy mắt yên tĩnh . Ngóng trông tiền bán heo, một tâm tư việc nên dứt khoát chờ ở giao lộ. Lâm Đường thì cảm thấy gì nên về .
-
Trên đường từ nông thôn huyện, mấy chiếc xe lớn mang theo một mùi hương khó ngửi. Người đường thấy xe một con heo béo thì bắt đầu sôi nổi dừng chân . Nhìn xong những khó nhịn mà nuốt nước bọt. Nhìn thấy heo là nghĩ tới thịt heo.
Nghĩ tới hương vị thịt heo là bắt đầu cảm thấy con vật xí bắt đầu trở nên xinh hơn.
Lâm Phúc cách cửa sổ cũng thấy vẻ mặt thèm nhỏ dãi của đường khi con heo xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1260.html.]
Ông than nhẹ một tiếng, ánh mắt phức tạp.
"Ai!"
Lâm Thanh Mộc thấy tiếng thì tật mềm lòng của bác cả tái phát. Biểu tình tràn ngập bất đắc dĩ, an ủi : "Chuyện ấm no của đại đội chúng còn giải quyết , bác cả, bác đừng nghĩ tới những cái khác..."
Châm ngôn , Bần cùng giữ , thành đạt thì tạo phúc cho thiên hạ, Lúc mà tới bản cũng lo vẫn là nên buông những cái gọi là mềm lòng đó xuống .
So sánh vói bác cả, thừa nhận bản là một ích kỷ, chỉ nghĩ tới nhà. Những khác thì liên quan gì tới ?
Lâm Phúc tức giận mà trừng mắt Lâm Thanh Mộc.
"Ở trong mắt con thì bác là chừng mực như ?"
Nếu thấy cháu trai đang lái xe thì xuýt chút nữa ông kiềm chế tính tình nóng nảy của gõ đầu một cái.
Lâm Thanh Mộc vô cùng thức thời mà phủ nhận: "Đó là đương nhiên , cháu chỉ đơn thuần bừa thôi."
Lâm Phúc thấy đáp lời nhanh thì so đo với nữa.
"Cháu đúng, nên giải quyết chuyện ấm no của đại đội ."
Làm đại đội trưởng thì thật sự ông tận tâm tận trách. Thời thời khắc khắc nghĩ tới các xã viên, một phần tư tâm nào cả.
Lâm Thanh Mộc nghĩ tới tình huống của đại đội thì chút để bụng.
"Nghĩ nhiều như gì, lúc nạn đói đói c.h.ế.t đạo lý lúc doanh thu của đại đội nhiều, sản lượng lương thực cũng gia tăng khiến đói c.h.ế.t, bác cả, bác cứ yên tâm ."
Lời tùy tiện nhưng lý lẽ tùy tiện. Lâm Phúc thấy chính cháu trai dạy cách việc, biểu tình biến thành dở dở .
Trong lòng vô cùng vui vẻ.
Tốt gì cũng là cháu trai ruột, cơ linh quá mức cũng vẫn hơn chất phác khô khan.
"... Học ai đó, chuyện như ông cụ non thế."