Sự mỉa mai cũng nhằm ai cả, mà là nhớ đến chuyện một đàn ông chỉ bởi vì vợ đẻ con trai mà ngược đãi vợ.
Nghĩ đến đây, nắm đ.ấ.m của Lâm Thanh Mộc trở nên cứng ngắc.
Anh là thiển cận, chỉ quan tâm đến nhà , vì thế giới quan của cũng chính nghĩa như .
Anh chỉ , nào dám động một ngón tay của em gái , sẽ cho đó thế nào là địa ngục!
Cố Doanh Chu là một cẩn thận chu đáo, thể hiểu hàm ý trong lời của Lâm Thanh Mộc chứ.
"... Không ."
Sau khi xong, cầm lấy giấy cam kết, thêm mấy câu nữa.
Không đề cập thứ tác dụng gì , nhưng thái độ vô cùng tích cực.
Lâm Thanh Mộc cầm lấy giấy cam kết.
Cũng chút hài lòng với đàn ông .
lời vô cùng nghiêm túc : "... Nếu em gái của chỗ nào , thể đưa em gái về nhà, điều quan trọng nhất chính là đ.á.n.h nó..."
Vẻ mặt của Cố Doanh Chu chút bất lực.
Anh điểm nào khiến cảm thấy sẽ đ.á.n.h chứ?
"Sẽ xảy chuyện đó, cứ yên tâm."
Nói xong, đổi đề tài : "Hơn nữa những lời đợi một hai tháng nữa thì sẽ thích hợp để hơn."
Bây giờ vẫn còn quá sớm để nhắc đến.
Lâm Thanh Mộc sửng sốt,"Ý của là gì?"
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Cố Doanh Chu xuất hiện một nụ tươi : "Đường Đường là đợi đến sinh nhật của cô , hai chúng sẽ kết hôn."
Cố Doanh Chu còn đặc biệt thêm một câu.
"Cũng nhanh lắm, chỉ một tháng nữa thôi, ba cần dưỡng thương nên chắc là sẽ ngoài vận chuyển nữa, đúng lúc thể tham gia lễ đính hôn của Đường Đường và , nghĩ Đường Đường sẽ cảm thấy vui.
Vì đây là chuyện quan trọng nhất trong cuộc đời, nên Cố Doanh Chu nhiều hơn ngày thường một chút.
Khóe mắt, đuôi lông mày của đều toát lên một sự vui sướng.
Lâm Thanh Mộc ngẩn như khúc gỗ, đầu óc chút tắc nghẽn, hồi lâu cũng tỉnh táo .
(▼皿▼#)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1245.html.]
"Đính, đính hôn?!" Vẻ mặt đờ đẫn nhắc , thậm chí còn quên cãi câu ' ba' của Cố Doanh Chu.
Cố Doanh Chu gật đầu,"Vâng."
Thấy sắc trời cũng khuya , dậy : "Hôm nay cũng muộn lắm , em về đây, ba, cũng nghĩ ngơi sớm ."
TBC
Lâm Thanh Mộc đột nhiên hồi phục cú sốc ban nãy, tức giận phản bác .
"... ba của !!"
Trong giọng của tràn đầy sự tức giận.
Thái độ của Cố Doanh Chu bình tĩnh, vẻ mặt chút gợn sóng.
Khẽ nhếch mày, ung dung, chậm rãi : "Anh ba, coi như là quen ."
Anh một chút cũng cảm thấy kỳ lạ khi gọi Lâm Thanh Mộc nhỏ hơn mấy tuổi là ba, thái độ bình tĩnh khiến gì nữa.
Sau khi xong, nâng chân dài về.
Để Lâm Thanh Mộc giống như gió bão quét qua ở trong sân.
-
Ngày hôm , sáng sớm.
Lâm Đường ngủ đến khi tự nhiên thức, lúc thấy Lâm Thanh Mộc đun xong nước nóng, cũng nấu cơm sáng xong .
"Đường Đường, em dậy , trong nồi nước ấm để cho em, em đ.á.n.h răng rửa mặt , đó ăn sáng.
Vừa , Lâm Thanh Mộc trong sân đếm tiền.
Lần đoàn xe của bọn họ chạy xa hơn một chút, kiếm nhiều thứ đồ giá trị, mang đổi lập tức gần 50 tệ, còn mấy chục phiếu đủ loại đủ kiểu.
Có thể là mùa màng bội thu!
Lâm Đường thấy ba cô lúc tập trung đếm tiền cũng thèm ngẩng đầu thì chậm rãi đến.
"Anh ba, tối qua ngủ ngon ?"
Cô khuôn mặt của Lâm Thanh Mộc, những vết bầm mặt cũng giảm nhiều, trông cũng giống hơn hôm qua .
"Khá ." Lâm Thanh Mộc trả lời.
Bọng mắt to đen lúc hòa quyện với màu da ngăm đen của khiến thấy vẻ mệt mỏi cả đêm khó ngủ.