"Cái gì?" Anh gần như hét lên.
"Em mới bao nhiêu tuổi, yêu đương cái gì chứ..."
Lâm Thanh Mộc tức giận đến mức quên cả cơn đau vết thương ở chân và đùi, vật dậy.
Dáng vẻ như xông lên đ.á.n.h với khác.
Lâm Đường thấy gân xanh nổi lên trán của ba cô, ho khan một tiếng : "... Ừm, ba và đều đồng ý ."
Lâm Thanh Mộc ngây ngẩn cả .
Trái tim giống như buộc một tảng đá đang dần dần chìm xuống.
"Chỉ một là đồng ý ?" Anh khó thể tin hỏi.
Lâm Đường gật đầu tỏ ý đúng .
Sau đó nhận rằng ý kiến của bản tác dụng gì, vẻ mặt của Lâm Thanh Mộc trở nên c.h.ế.t lặng.
Sau một hồi lâu, vẫn cố gắng thêm một chút hỏi: "Anh là cuối cùng chuyện chứ?"
Không đúng !
Cho dù chỉ là một lời an ủi cũng .
Lâm Đường suy nghĩ một chút đó gật đầu : "Chắc là ."
Lâm Thanh Mộc những lời thì suy sụp sụp xuống, lập tức đụng đến vết thương ở chân .
Khiến đau đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng mặt vẻ bình tĩnh như chuyện gì xảy .
"Anh yên tĩnh, yên tĩnh..."
TBC
Một thế giới mà chỉ tổn thương.
Đại Khờ Đản bên cạnh hóng hớt, ăn bánh ngô mà Lâm Đường đưa cho , giọng khàn khàn hỏi.
"Ai là yên tĩnh thế? Người yêu của , bây giờ gọi yêu thì tác dụng gì chứ, nhanh xử lý vết thương ở chân , đụng miệng vết thương đau đúng ..."
Lâm Thanh Mộc cẩn thận vạch trần chuyện thương, sắc mặt lập tức đen hơn mực.
"Anh thể đừng nữa ?"
Đại Khờ Đản c.ắ.n chiếc bánh bột ngô, ánh mắt toát lên sự khó hiểu về phía , nghẹn ngào thốt lên một câu.
"Không , của yêm rằng con một cái miệng là dùng để ăn cơm và chuyện."
Lâm Thanh Mộc đáp trả nên lời.
Lúc Lâm Đường mới đùi của ba cũng thương, cô cau mày : "Anh ba, chân của cũng thương ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1243.html.]
Cô rốt cuộc vết thương trông như thế nào, vì cũng dám tự tiện chạm .
"Chỉ là bầm một chút, chân sưng thôi, em đừng lo, chuyện gì lớn cả." Lâm Thanh Mộc .
"Hừ hừ..." Đại Khờ Đản phát âm thanh.
Lâm Thanh Mộc lập tức như đối mặt với một kẻ thù lớn, xông lên đưa tay che miệng .
Không là do chột mà là để tên nhãi mở miệng chuyện.
Vóc dáng của Đại Khờ Đản cao lớn, sức ăn lớn, cũng khỏe mạnh, nhe nhàng bỏ bàn tay của Lâm Thanh Mộc khỏi miệng .
Anh vỗ vỗ n.g.ự.c, tiếng ợ chặn mới thoát .
"Nấc cục -"
Âm thanh vô cùng to lớn.
"Thoải mái."
Đại Khờ Đản tỏ vẻ khó hiểu về phía Lâm Thanh Mộc, : "Sao bịp miệng thế?"
Lâm Thanh Mộc nhếch miệng .
"Không gì."
Cố Doanh Chu đặt hai bát mì xuống bàn, đó hướng về phía sân hét lên, Đại Khờ Đản lập tức lon ton chạy bếp.
Một lát bưng hai bát mì .
"Thơm quá!" Vẻ mặt của Đại Khờ Đản thèm thuồng .
Mì sợi bằng bột mì đấy.
Từ lúc sinh đến giờ còn từng ăn bát mì nào như .
Tiếc là đang ở trong nhà của khác, nếu cũng gói một bát mang về cho ăn.
Không còn cách nào khác, đành ăn cho phần của .
Thật thì món mì bằng trộn bột mì trắng với bột mì đen với , ngon lắm nhưng ở thời đại xem như .
Đại Khờ Đản cũng chữ khách sáo như thế nào, hút chùn chụt mấy hớp mì miệng, mì trong bát lập tức vơi nhiều.
Lâm Đường cũng quan tâm vị đồng chí .
Cô về phía Cố Doanh Chu đang rửa tay : "Vất vả cho ."
Cố Doanh Chu lắc đầu : "Không vất vả, em còn ngủ? Đi cả ngày , nhanh nghỉ , sẽ giúp em chăm sóc hai đồng chí ở sân."