Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1234

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:33:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Theo bản năng lui về phía quỳ sát đất, thể vươn phía , tay mắt lanh lẹ bắt cánh tay Quý Trạch.

"Nắm c.h.ặ.t!" hô.

May mà bên cạnh cây, một tay Phùng Quý Trạch bám lấy cây , cánh tay dùng sức, quăng Quý Trạch lên.

Hai cùng lui về phía đến nơi an .

Chỗ mặt đất mà mới đầu hai bọn họ , sụp đổ xuống.

"Đây..." Phùng Quý Trạch nhất thời tìm giọng của .

Nghĩ đến tối hôm qua bọn họ suýt nữa lái xe qua nơi , trong lòng cảm thấy nghĩ mà sợ, nổi từng trận da gà.

Đây ngay cả cơ thể mà còn thể chịu , thì xe càng như .

Thiếu chút nữa thì...

Cảm ơn cái bánh bột ngô ngon tuyệt .

Cảm ơn đồng chí Lâm Đường.

Quần áo Quý Trạch lấm lem, tay mặt đều dính bùn, sắc mặt vẫn bình tĩnh như cũ.

Anh mặt đất, phân tích : "Hẳn là hai ngày mưa to, nước mưa xối hết lớp bùn đất bên , con đường !"

Phùng Quý Trạch vô cùng để ý đến cái mạng nhỏ của .

Đối với tránh tai họa , trong lòng xúc động.

"Bà nó, hù c.h.ế.t ."

Phun một câu thô tục, Phùng Quý Trạch xoa đầu một phen, : "May mà bánh bột ngô của đồng chí Lâm Đường, nếu thì hai cũng cứng ."

Quý Trạch đồng ý gật đầu.

"Ừ."

là như thế.

Anh thu hồi ánh mắt từ nơi sụp về, xoay trở xe, gỡ xuống một tấm ván gỗ lớn.

Phùng Quý Trạch ăn ý mà tìm một cục than củi.

Ngay đó, một tấm biển báo nhắc nhở an dựng lên.

Sau khi chuẩn , Trác Hàng phủi tay, ngắn gọn: "Đi thôi, đường vòng."

TBC

"Ừ." Phùng Quý Trạch đồng ý: "Lần trở về định nghỉ ngơi vài ngày..."

Anh thường xuyên sống ở đời vĩnh viễn chuyện may sẽ tới khi nào.

Sự việc ngày hôm nay dạy cho một bài học sống động.

" , còn đồng chí Lâm, đồng chí Lâm cứu chúng , khi chúng trở về hãy mua ít đồ gửi qua bưu điện ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1234.html.]

Trác Hàng thói quen những suy nghĩ của Phùng Quý Trạch, ánh mắt điềm đạm, vô cùng bình tĩnh.

Anh khởi động xe, đợi Phùng Quý Trạch yên tĩnh mới lên tiếng: "Ừ."

.

Xe xa.

-

Lâm Đường cũng chính tiện tay bánh rán hành thế nhưng vô tình cứu mạng hai thanh niên.

Cô mở rương sách .

'Công nghệ kéo sợi', 'Máy móc kéo sợi', 'Kỹ thuật kéo sợi'...

Những cuốn sách dường như ở bên ngoài.

Cũng bọn họ lấy tư liệu trong sách từ .

Kính chào!

Hải Thị, thật vất vả tìm một đống sách, cầm còn kịp nóng cướp , nghiên cứu viên suýt nữa trong WC.

Nghĩ đến những lợi ích mà phó bộ trưởng Cảnh hứa hẹn, bọn họ cảm thấy bình tĩnh. ... Chỉ là, đáy lòng chua xót là chuyện như thế nào?!

Cũng lãnh đạo tìm kiếm những cuốn sách tư liệu cho nghiên cứu viên ở , khiến khác hâm mộ.

Những việc Lâm Đường cũng .

Cô tiếp tục mở rương khác.

Ngồi lựa chọn cả một thời gian, giống như đang tìm bảo bối, tìm nhiều linh kiện thể dùng .

Lại cái máy lạc hậu là gì, cô tháo dỡ nó một chút, dường như cũng thể sửa nó.

Lần , bởi vì thắng quá nhiều nên còn cảm giác!

Lâm Đường phân loại đồ vật, thu thập một bộ phận đưa đến xưởng máy móc.

Vì một trái tim đam mê nghiên cứu, vội vàng nhanh, chỉ một lúc trở nhà xưởng.

Ông Dương đang nhắm mắt trong góc, thấy tiếng động liền mở mắt .

Nhìn thấy Lâm Đường trở , gương mặt nhàn nhạt sương gió nở nụ .

"Vấn đề giải quyết ?" Ông nhẹ nhàng hỏi.

Cách đó xa, Kiều Thành đang điên cuồng tính toán liệu, thấy vẻ mặt của sư phụ dịu , cảm kích Lâm Đường.

Rất cảm ơn đồng chí Lâm cứu mạng ch.ó của .

Ai-, chỉ trách đầu óc của quá ngu ngốc, theo tiết tấu nghiên cứu của sư phụ .

Làm sư phụ tức giận, là học trò như sai!

 

Loading...