Có thể thấy ngày , ông cũng cảm thấy cán bộ đại đội vài chục năm là uổng phí.
Cho dù thư viện tồn tại, đến ích với chất nữ.
Trên khuôn mặt đen tuyền của Lý Kiến Tài cũng tràn đầy nụ tươi, lớn tiếng : "Ui chao, thật là khí thế, bước trong căn phòng liền cảm thấy thần thanh khí sảng, cả cũng giống , đây còn là tri thức hun đúc , ha ha ha!!"
Trên mặt ông tràn đầy tự đắc.
Trong lòng cũng tự đắc.
Nói một câu khoe khoang thì ngay cả tìm một trong huyện cũng tìm nhiều sách như .
Đại đội Song Sơn bọn họ đúng là tiền đồ nha!
Mấy cán bộ đại đội khen cảm kích Lâm Đường một trận.
"Đường Đường , cháu vất vả..."
"Chúng mặt bọn nhỏ trong thôn cảm ơn cháu, còn Doanh Chu, đều là ."
"Người trẻ tuổi các cháu đúng là bản lĩnh, Sau đất nước ở trong tay các cháu, thì chúng cũng cảm thấy yên tâm."
"Ha ha ha ha, những chuyện còn quá sớm, chúng ít nhất còn thể mười mấy hai mươi năm nữa cơ mà."
"Đứa nhỏ Đường Đường thiện tâm nhân nghĩa bản lĩnh, mấy đứa nhóc trong thôn nếu thể học một nửa bản lĩnh của con bé, thì chúng cũng yên tâm ."
Lâm Đường tuy rằng thích khen, nhưng lúc đối mặt với tình huống , vẫn cảm thấy hổ.
"Cháu và yêu cháu còn việc, chúng cháu nhé, tạm biệt ."
TBC
Nói xong, kéo cánh tay Cố Doanh Chu, nhanh ch.óng khỏi giống như trốn .
Chưa mấy bước, thấy tiếng to ha ha ha truyền từ thư viện.
Khóe miệng Lâm Đường nhẹ co giật, chỉ như thấy.
Cố Doanh Chu hé một lời mà cứ theo bên cạnh cô, khắc sâu chữ 'phụ xướng phu tùy' trong lòng.
May bây giờ vẫn là thời gian bắt đầu việc, đường mấy, cho nên ai tiếp tục thổi rắm cầu vồng, nếu Lâm Đường khi hổ đến mặt đỏ tai hồng.
Thật sự là trong thôn chuyện càng ngày càng buồn nôn, mỗi bắt đầu khen , thể moi cả ngón chân khác mà khen.
Cố Doanh Chu thấy biểu tình Lâm Đường như trút gánh nặng mặt cô, đáy mắt toát nụ trêu chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1229.html.]
"Em ?" Anh rõ cố hỏi.
Lâm Đường dấu vết mắt trợn trắng, hừ một tiếng,"... Anh cố ý đúng ."
Đều là hồ ly ngàn năm, còn chơi cái gì Liêu Trai cơ chứ!
Trong miệng Cố Doanh Chu tràn tiếng trầm thấp, mặt giả vờ khó hiểu.
"Cố ý gì cơ?"... Anh gì cả.
Lâm Đường nhẹ véo , tức giận : "Anh cứ giả vờ ."
-
Giữa trưa, ở nhà họ Lâm ăn bữa cơm, Cố Doanh Chu lái xe đưa Lâm Đường về trong huyện.
Hai mới , đại đội một tới.
Đang sắp xếp cán bộ đại đội chuyện liên quan đến thư viện, tới tìm, vội vàng đại đội bộ.
Lâm Phúc thấy tới sửng sốt, hỏi: "Trưởng khoa Trác, tại ngài tới đây?"
Người đến là trưởng khoa tuyên truyền của công xã.
Trác Hàng thêm câu nào vô nghĩa, lấy tào liệu tuyên truyền , chia cho mấy cán bộ của đại đội Song Sơn.
"Tập tài liệu , các đồng chí xem ."
Lâm Phúc nhanh như gió xem xong văn kiện, tay chịu khống chế run run.
"... Này... Chung Sướng đồng chí còn? Tại ?" Giọng của ông đầy vẻ khiếp sợ.
Đám Lý Kiến Tài cũng giật .
Cùng lúc đó, trong lòng lộp bộp một tiếng, nét mặt cũng cứng .
Không... chứ?
Đại đội chọc chuyện lớn?!
Trác Hàng nhớ tới thanh niên trí thức họ Tiền ở đại đội Kiến Kinh khi nhắc tới đại đội Song Sơn thì cảm xúc kích động, ánh mắt ý vị thâm trường.
Nhìn mắt Lâm Phúc, giải thích : "Theo như đồng chí Tiền Đệ Lai , đồng chí Chung Sướng là khi trở về từ đại đội của các , đường côn trùng c.ắ.n mới bỏ mạng."