Cố Doanh Chu mở vòi nước để rửa mặt. Anh nghiêng , từ góc độ của Lâm Đường thấy, thể thấy sống mũi cao thẳng ưu việt của đàn ông.
Gương mặt tuấn mỹ bọt nước thấm , tóc mai ướt. Có bọt nước nhỏ giọt ở chiếc cằm góc cạnh của , nhẹ nhàng rơi mặt đất.
Rõ ràng là một việc vặt vô cùng nhỏ nhặt, nhưng khi ở Cố Doanh Chu tăng thêm vài phần hấp dẫn .
Lâm Đường đến ngơ ngẩn. Một nữa cầm cái bánh bao lên ăn chậm rì rì.
Cố Doanh Chu nhận thấy ánh mắt của cô gái nhỏ, đầu qua.
"Sao như ?" Anh khẽ hỏi.
Bị khác chằm chằm như chỉ cảm thấy phiền mà Đường Đường chằm chằm như , chỉ cảm nhận vui vẻ. Lâm Đường suy nghĩ của yêu chút nào, hỏi vấn đề mà từ sớm hỏi.
"... Anh con lai thế?" Cô vô cùng hiếu kỳ mà hỏi.
Thật sự là mũi của Chu Chu cao như núi, cánh mũi hẹp, khuôn mặt thì tuấn mỹ góc cạnh rõ ràng. Nhìn cả gương mặt , khi loại cảm giác lạnh nhạt sắc bén, khi khóe miệng cong nhẹ khí chất ôn nhuận của mỹ nam cổ đại.
Thoạt là trong nước thuần chủng.
Cố Doanh Chu lau nước mặt, trả lời ngoài dự đoán: "... Cũng coi như ."
Nghe cụ gái của là tiểu thư quý tộc nước ngoài, mà mấy em nhà đúng thật là chút giống với những đàn ông khác trong nước, đặc biệt là đôi mắt và cái mũi.
TBC
Lâm Đường hỏi tiếp nữa, nghĩ tới một chuyện thì đôi mắt cong lên như trăng non.
Cố Doanh Chu nụ ngọt ngào mặt cô gái nhỏ, biểu tình đầy sủng nịnh: "Suy nghĩ cái gì ?"
Lâm Đường ý thức chính nghĩ quá xa thì vội thu hồi suy nghĩ đang bay loạn.
Cô thanh giọng, : "Không gì."
Lâm Chí Thành cầm ấm nước về nhà lấy nước thì thấy cô nhỏ và dượng nhỏ tương lai đang ở nhà, bàn còn để nhiều sách. Trong mắt tràn sự mừng như điên, kích động mà nhảy nhót.
"cô nhỏ, cô nhỏ, chỗ đều là sách của đại đội chúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1226.html.]
Phía Lâm Chí Thành còn mấy đứa trẻ côn trong thôn theo.
Bọn nhỏ thấy sách bàn thì đôi mắt vô cùng sáng.
"Chị Đường, chỗ sách là?" Mặt Tiểu Hoa tràn ngập chờ mong.
Lâm Đường xoa xoa mái tóc thô ngắn của Tiểu Hoa, gật đầu, khẳng định cho suy đoán của cô nhóc.
" , đều là của mấy đứa."
Được lời chắc chắn thì một đám trẻ con tiếng. Tiếng hi hi ha ha, kỳ quái một chút nhưng cái loại vui sướng phát từ đáy lòng động dung.
Lâm Đường gương mặt tươi của đám nhóc con, ôn nhu hỏi: "Trong mấy quyển sách từ điển, mấy đứa cứ học chữ , chờ khi nhiều chữ là thể hết sách , mắt cứ xem sách tranh vẽ .
Đám nhỏ bọn Tiểu Hoa ngoan ngoãn gật đầu. Vuốt sách bàn, vui vẻ tới mức mặt đỏ bừng.
"Cảm ơn chị Đường Đường, chúng em cho những khác tin tức ." Dứt lời thì chạy v.út như một cơn gió.
Lâm Chí Thành bóng dáng chút chần chờ nào của các bạn thì bĩu môi. Trong lòng khinh bỉ ha ha.
"Bình thường gì là Chí Thanh dài Chí Thanh ngắn, lúc nhớ rõ tớ?"
Hừ, ngay đám đàn em tới để tìm cô nhỏ mà. Còn cái gì mà cùng , đều là đám l.ừ.a đ.ả.o.
Lâm Đường vỗ vỗ đầu Lâm Chí Thành, : "Sao còn hờn dỗi các bạn của con, rộng lượng một chút, đại đội sách mới nên đám nhỏ mới vui vẻ mà. Con rằng, ai cũng ... điều kiện ưu việt nhiều sách để như con."
Tựa như cô , may mắn một quyển sách nát, mặc kệ dơ bẩn và nát bao nhiêu vẫn vui mừng vô cùng.
Lâm Chí Thành gãi gãi đầu, ha ha.
"Con chỉ mà thôi, trong lòng tức giận."
Cậu mới là keo kiệt !