Lâm Đường giương mắt , con như nước, sáng lấp lánh rực rỡ.
"Đáng yêu lắm." Cô thản nhiên .
"Không chỉ hiện tại mà chờ khi trở thành ông lão của em thì ở trong mắt em vẫn đáng yêu như cũ."... Đáng yêu tới nỗi khiến cô nên thích như thế nào mới .
Nhìn thấy khóe miệng Cố Doanh Chu ướt dầm dề, Lâm Đường móc khăn giấy nhẹ nhàng lau cho . Đầu ngón tay cô mềm mại, lạnh, môi đàn ông như lửa nóng. Nóng lạnh chạm , khí bên trong bắt đầu trở lên dính nhớp lên.
Không là hô hấp của ai bỗng dưng nặng nề hơn. Lồng n.g.ự.c Cố Doanh Chu run lên, đó liền rời ánh mắt . Anh sợ nếu còn quyến rũ nữa thì sẽ hóa thành cầm thú. Một lát , đầu . Cúi ôm hờ Lâm Đường, tiếng khàn khàn: "... Mau gả cho nhanh một chút ."
Lâm Đường cọ cọ trong n.g.ự.c Cố Doanh Chu, giọng ngọt mềm.
"Chờ em qua sinh nhật xong thì chúng sẽ đính hôn, nhanh thôi."
Đính hôn xong thì sang năm giữa năm sẽ kết hôn. ... Hy vọng lúc đó chuyện vẫn sẽ .
Kiếp kiếp thì đây vẫn là đầu tiên cô kết hôn, cô hy vọng hôn lễ của vẻ vang.
Cố Doanh Chu câu chắc chắn như thì đôi mắt hiện lên ánh sáng xinh . Cảm nhận cô gái nhỏ nguyện ý lập một gia đình nhỏ với chính , khóe miệng nhếch lên, sự lạnh nhạt mặt mày tiêu tán hết, ánh mắt long lanh như trời.
"Anh từng cảm thấy thời gian trôi lâu như ."
Trong tiếng của đàn ông tràn ngập ý .
Ngón tay Lâm Đường khảy đầu ngón tay Cố Doanh Chu, hưởng thụ chút yên tĩnh khó ngay lúc .
"Vì chứ, là chúng vẫn luôn ở bên ?" Cô . Sau đó, ánh mắt chút chế nhạo.
"Chẳng lẽ là do chuyện ?"
Ngón tay cô nhẹ điểm lên cánh môi đỏ bừng, chút ý vị thâm tường. .
Mặt Cố Doanh Chu đổi sắc. Anh cũng cảm thấy cái suy nghĩ là... chuyện đáng hổ gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1224.html.]
"Anh phủ nhận."
"Làm chuyện là một phần của hôn nhân, em là mà yêu, là mà nắm tay cùng cả cuộc đời, suy nghĩ với em... Khụ, vấn đề gì ư?"
Anh là một đàn ông trưởng thành, cô gái trong lòng n.g.ự.c là duy nhất mà động lòng yêu thương, suy nghĩ là chuyện bình thường ?
Lâm Đường hề nghĩ tới Cố Doanh Chu thản nhiên như , cũng bằng phẳng : "... Không ."
Nếu như Chu Chu hề suy nghĩ với cô thì hẳn là cô mới lo lắng. mà...
"Anh em là yêu?" Đôi mắt Lâm Đường sáng lên.
Ánh mắt sáng quắc mà đàn ông. Yêu ai!
Thân thể Cố Doanh Chu bỗng dưng cứng đờ, bên tai nóng ran lên. Không tự nhiên mà dời tầm mắt . Trầm mặc giúp Lâm Đường cài dây an đó khởi động xe. Không thêm gì nữa.
TBC
Lâm Đường vành tai trắng nõn của nhiễm lên chút hồng nhạt, sang chuyện khác.
"Vừa giận dỗi là vì... em nhờ giúp đỡ ?"
Yêu yêu , dù thì ở thời đại rụt rè nội liễm. Miễn cho yêu bỗng dưng cáu giận.
Cố Doanh Chu thấy cô gái nhỏ sang chuyện khác thì biểu tình căng c.h.ặ.t thả lỏng hơn.
"Ừm, là yêu của em, đụng tới chuyện dùng sức hi vọng em thể nghĩ tới ."
Lâm Đường ghé mắt , : "Sao em nghĩ tới , tính toán tìm chứ?"
Việc ngày hôm nay là thuần túy hiểu lầm. Vốn dĩ cô tính toán chờ tìm thư xong thì tìm yêu của chỉ là nghĩ tới Ái Quốc đụng .
Cố Doanh Chu cũng tin, thật sự là dáng vẻ đó của cô gái nhỏ và hướng của cô hề giống ý định tìm .