Ngày tiếp theo, Lâm Đường theo đội ngũ đưa tương của đại đội trong huyện. Sau khi tới nơi, cô về nhà trong huyện mà trực tiếp tới trạm phế phẩm.
Trước cửa trạm phế phẩm một ông lão mặc quần áo rách tung tóe trông coi. Ông lão gầy gò một cái ghế nhỏ, đang sửa sang đủ loại tạp vật mặt đất. Nhìn thấy Lâm Đường, ông lão xụ mặt hỏi: "Tới đây gì?"
Lâm Đường trả lời: "Ông ơi, cháu tìm mấy quyển sách ạ."
Ông lão khẽ liếc mắt, thấy diện mạo cô ngoan ngoãn ăn khách khí nên khuôn mặt căng c.h.ặ.t hòa hoãn. Ông bê cái ghế nhỏ nhường đường cho cô , nhàn nhạt : "Vào , đừng lâu la quá."
"Dạ ." Lâm Đường lên tiếng,"Cảm ơn ông ạ!"
Ông lão xua xua tay hiệu cho cô cúi đầu tiếp tục thu dọn đống đồ mặt đất.
Lâm Đường bước trạm phế phẩm, đồ vật bên trong hoa hoè loè loẹt cái gì cũng nhưng hề vẻ hỗn độn, rác rưởi cũng phân loại tương đối đúng chỗ. Còn về việc giống như nữ chính trong tiểu thuyết nhặt của hời như tranh chữ của danh nhân, đồ sứ Tống Nguyên mấy thỏi vàng thì... hừm, cô vận may đó.
Lâm Đường tìm sách nghiêm trang phân tích tại nhặt của hời như trong tiểu thuyết. Thứ nhất là do cô hào quang nữ chính mà chỉ là một bình phàm. Thứ hai là thời thế bây giờ khác với tiểu thuyết. Thứ ba, đây chỉ là một huyện thành nhỏ nên thể mấy thứ giá trị như . Thứ tư... lẽ là do cô tới đúng lúc? Nghĩ như , Lâm Đường hề rối rắm thêm nữa.
Ở niên đại thì báo chí cũng trân quý, sách thì đúng là quý càng thêm quý. Rác rưởi ở trạm phế phẩm phân loại rành mạch. Chỉ về đống sách trong đây thôi, tất cả tập trung đặt ở phía bên , còn phân loại kỹ càng nữa. Có báo lớn, báo nhỏ, tạp chí, sách vở, giấy , ...
Lâm Đường đống sách mắt thì thực sự cảm thấy khá là ngoài ý , thể thấy cho dù là trạm phế phẩm chăng nữa, chỉ cần dụng tâm thì nhất định thể .
Cô chỉ thầm cảm thán một chút trong lòng bắt đầu chọn sách. Sách vở, tạp chí, truyện thiếu nhi... chỉ cần nội dung thích hợp thì Lâm Đường đều ôm lấy hết. Sau đó, cô khỏi trạm phế phẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1222.html.]
Ông lão ngoài cửa thấy cô lấy nhiều như thì biểu tình ngây ngốc một chút,"Nhiều như ?"
Khuôn mặt Lâm Đường lộ vẻ khó hiểu,"... Không lấy nhiều như ạ?"
TBC
Ông lão trông coi trạm phế phẩm gì mà lấy một cái cân kiểu cũ ở bên cạnh cân trọng lượng sách,"Tổng cộng hết một khối."
Trong lòng Lâm Đường hô to rẻ quá mất, đó nhanh ch.óng lấy tiền để trả.
Ông lão nghiêm túc đếm tiền, thấy lượng sai thì lập tức mở miệng đuổi : "Không việc gì thì mau ." Nói xong, ông lên cái ghế nhỏ tiếp tục bận việc của .
Lâm Đường thấy dáng vẻ lạnh nhạt quan tâm sự đời của ông lão thì khẽ sờ sờ ch.óp mũi, cảm ơn nữa ôm sách xoay rời .
Buổi sáng khỏi nhà ăn cái gì nên cô định tới tiệm cơm quốc doanh mua chút bánh bao mang về nhà. Bánh bao cải trắng ở tiệm cơm quốc doanh ăn cũng khá ngon, chắc hẳn là mấy đứa nhỏ Chí Thành cũng sẽ thích.
Mới vài bước thấy tiếng xe quen thuộc, lúc Lâm Đường đầu thì xe cũng dừng bên cạnh cô.
Cố Doanh Chu mở cửa xe, chân dài bước xuống duỗi tay cầm lấy đống sách trong tay Lâm Đường,"Anh đưa em về."
Anh đặt sách lên ghế , nơi đó cũng ít sách. Sau khi cất sách xong, Cố Doanh Chu mở cửa xe chỗ ghế phụ hiệu cho Lâm Đường lên xe.