Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Tiền Đệ Lai đỏ bừng lên, giải thích: "... Mình quần áo khác để mặc." Cô chỉ mang theo một cái áo dài và một cái quần dài , mang giặt thì mặc cái gì?
Chung Sướng: "..."
lúc , bầu trời âm u bỗng nhiên đổ mưa tí tách, từ mưa nhỏ biến thành mưa to tầm tã chỉ trong mười giây ngắn ngủn.
Chung Sướng và Tiền Đệ Lai cầm tay thêm vài bước, cả đều ướt đẫm. Tóc mưa xối ướt nhẹp dán mặt, quần áo dính sát , cả hai đều trở nên hỗn độn.
Chung Sướng theo thói quen mà bắt đầu oán trách: "Đều là tại hết, bảo tới sớm một chút thì mà cứ chọn giờ cơ! Thực sự đúng là Thần Xui Xẻo mà!"
Tiền Đệ Lai chỉ chuyên tâm vội vàng đường nên đáp lời, cứ coi như là gió to mưa to nên rõ .
Đường ở nông thôn đều là đường đất, chỉ cần mưa một chút thì căn bản là sẽ nổi. Đoạn đường lúc miễn cưỡng thể nhưng đoạn thì càng ngày càng khó , giẫm chân xuống thì chỉ thấy là bùn. Hơn nữa, thi thoảng đụng mấy con cóc cực lớn khiến hai cô gái lớn lên trong thành từ nhỏ sợ tới mức mặt đen như màu đất.
"A!!" Chung Sướng hét lên một tiếng, lóc hô to: "Điên mất, điên mất, phát điên mất thôi! Đây là cái nơi rách nát gì chứ? Mình về nhà!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1213.html.]
Tuy gia cảnh của Tiền Đệ Lai thuộc về tầng thấp trong thành nhưng gì cũng là một thành phố, khi thấy những động vật ghê tởm thì cũng cực kỳ ghét bỏ. Cô theo bản năng mà giơ chân đá một con cóc đang nhảy tới chỗ hai , lớn tiếng : "Đừng nữa! Mưa lớn quá , chúng mau về chỗ ở của thanh niên trí thức thôi!"
Chung Sướng cũng lúc lúc để tùy hứng nên vội lau lau khuôn mặt ướt dầm dề, c.ắ.n răng tiếp tục về phía . Nhìn con đường đất tối tăm mờ mịt trong sương mù, cô cực kỳ hối hận. Đáng lẽ cô nên tùy tiện rời khỏi đại đội!
Các thanh niên trí thức nuông chiều từ bé bận rộn lao động ở nông thôn nên rèn luyện thể khỏe mạnh. Hai nữ thanh niên trí thức bộ trong gió trong mưa hai mươi phút, cả đều vô cùng mệt mỏi.
Nước đường càng ngày càng nhiều, Chung Sướng và Tiền Đệ Lai cũng càng ngày càng đuối hơn. Tiền Đệ Lai còn đỡ cả Chung Sướng nên còn chút sức lực nào nữa, : "Không , cứ như thì hai sẽ kiệt sức mất!"
Tiền Đệ Lai quét mắt về phía hai bên đường tìm kiếm, chợt thấy tàng cây bên một cái gậy gỗ khá dài thích hợp để gậy chống nên cô bèn hô to: "Chung Sướng, bên một cái gậy gỗ thể dùng gậy chống kìa!"
Tiền Đệ Lai mới dứt lời thì Chung Sướng lập tức buông cánh tay của cô , chật vật mà chạy về phía gậy gỗ vội vàng nhặt lên chiếm của riêng. Chung Sướng đúng lý hợp tình : "Gậy gỗ để dùng ! Sức lực của mạnh hơn so với , cho dù cái thì cũng sẽ ."
Tiền Đệ Lai mở miệng mà là cứng đờ cả thể. Cô thấy đằng lưng Chung Sướng một con côn trùng cánh dài khá to màu vàng nhạt đầy hoa văn nên hai chân theo bản năng mà lùi về phía vài bước, sợ tới mức một câu nào. Tiền Đệ Lai run rẩy đến mức nổi một câu chỉnh: "Đằng, đằng, đằng..." Đằng con côn trùng cánh dài to lắm!
TBC
Trong tiếng mưa gió ầm ĩ, Chung Sướng chỉ thấy môi Tiền Đệ Lại đang mấp máy chứ rõ gì cả. Cô chống gậy gộc chuẩn di chuyển thì con côn trùng cánh dài nhanh như chớp mà tập kích cô .