Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1211

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:32:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khổng Viên Viên trông ngoan ngoãn đáng yêu, đôi mắt sáng ngời, mặt luôn nở nụ thiện nên những lời cô bé đều khiến khác tự chủ mà tin tưởng.

Một đứa trẻ với ánh mắt chờ đợi yên lặng qua sờ soạng thử chiếc xe. Bóng loáng, lành lạnh, là xúc cảm mà khi sờ những thứ khác cảm thụ . Đôi mắt của thiếu niên nho nhỏ bỗng dưng sáng ngời,"Thật lợi hại!" Cũng cái gì lợi hại.

TBC

Khổng Viên Viên sự vui sướng mặt trai nhỏ cảm nhiễm, cả càng thêm vui vẻ hơn. Thấy Lâm Chí Thành ở nơi đó đang suy nghĩ cái gì, cô bé qua giữ c.h.ặ.t t.a.y Lâm Chí Thành đặt tay lên xe.

Lâm Chí Thành còn đang ngây thì lôi kéo tay đặt ở xe. Sau khi phản ứng , theo bản năng mà hất tay Khổng Viên Viên , khuôn mặt nhỏ ửng hồng nghiêm trang giảng đạo lý cho cô bé: "Con gái thì rụt rè chứ! Không tùy tiện dắt tay con trai, nếu thì khác sẽ đó!"

Khổng Viên Viên thấy thì ha ha ha, đến mức Lâm Chí Thành cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng. Cậu nỗ lực duy trì vẻ mặt nghiêm túc: "Cậu cái gì thế?"

"Không cái gì hết." Nói xong, cô bé chớp chớp mắt hỏi: "Tớ thể gọi là Cẩu Đản ?"

Lâm Chí Thành: "!!!"

"Không !" Cậu nhóc lập tức xù lông từ chối.

Nụ tươi tắn môi Khổng Viên Viên nhạt , khuôn mặt nhỏ ảm đạm trông cực kỳ đáng thương. Đôi mắt sáng long lanh của cô bé buồn bã Lâm Chí Thành khiến những xung quanh đành lòng.

Các bác trai bác gái trong thôn cô gái nhỏ mắt mà cứ như thấy Lâm Đường khi còn nhỏ , trong lòng cực kỳ cảm khái. Thời gian trôi nhanh thật đấy, bất tri bất giác qua mười mấy năm !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1211.html.]

Có một đàn ông vỗ vỗ đầu Lâm Chí Thành, đành lòng : "Ai da, ai gọi cháu là Cẩu Đản ? Thêm một cũng việc gì! Cháu là nam t.ử hán đại trượng phu, so đo với một cô bé nhỏ cái gì?"

Lâm Chí Thành trợn trắng mắt, hừ hừ hai tiếng bất mãn : "Cháu hơn tám trăm đừng gọi cháu là Cẩu Đản , còn đúng lý hợp tình chứ? Theo như cách của cô nhỏ cháu thì đó chính là dạy mãi sửa." Dạy mãi sửa, thực sự là dạy mãi sửa mà!

Người trong thôn dáng vẻ nghiêm trang của chọc ,"Đó là tại quen đấy chứ."

Lâm Chí Thành hề tin tưởng chút nào, ai quen bằng nhà ? Mọi trong nhà đều sửa hết trong thôn vẫn sửa , còn là vì sửa ? Quá đáng!!

Người chuyện đôi mắt nhỏ tin tưởng của Lâm Chí Thành, chột mà sờ sờ mũi. Ai da, là bọn họ cảm thấy... gọi Cẩu Đản thiết hơn ? Việc là việc bọn họ thể khống chế , chung là gọi tùy tâm trạng.

Lâm Chí Thành phát hiện căn bản là biện pháp sửa miệng nhóm chú thím trong đại đội nên dứt khoát mặc kệ luôn. Tùy ! Dù cũng dùng cái tên Cẩu Đản nhiều năm , chung là thể tự ghét bỏ chính .

Liếc mắt khuôn mặt nhỏ ấm ức của Khổng Viên Viên, Lâm Chí Thành đen mặt : "Tùy , gọi thế nào thì cứ gọi như thế ."

Khổng Viên Viên lập tức đổi sắc mặt trong một giây. Sự ấm ức mặt cô bé nhanh ch.óng biến mất, khuôn mặt nhỏ phúng phính nở một nụ còn xán lạn hơn cả ánh mặt trời.

Trẻ con cũng thể hiểu . Nhìn thấy nụ mặt Khổng Viên Viên thì đôi mắt của đám nhóc đều sáng lên một chút, con trai con gái cũng đều như .

 

Loading...