Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1210

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:32:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nụ khuôn mặt của Khổng Viên Viên càng ngày càng rạng rỡ, cô bé tò mò hỏi: "Tên là Cẩu Đản , đây đúng là một cái tên thú vị."

Lâm Chí Thành: "..."

Ánh mắt của thằng bé chút buồn bực về những lớn và các bạn thường xuyên gọi sai tên của , khuôn mặt của Lâm Chí Thành đỏ bừng lên vì hổ.

"... Ở chỗ của một tập tục là đặt những tên càng càng dễ nuôi lớn, chỉ Cẩu Đản, còn Xú Đản, Đầu Hổ, Thiết Đản, Xú Đậu Nhi, ... Không gì là lạ cả."

Nếu như khiến mất mặt, thì cùng mất mặt luôn, nếu như dời lực chú ý thì là trung tâm của đề tài nữa.

Hắc hắc hắc hắc...

Linh hồn nhỏ bé trong lòng Lâm Chí Thành mỉm .

Mọi cùng nhạo .

Sự chú ý của Khổng Viên Viên thực sự dời .

"Hả? Tập tục trong thôn các thật sự thú vị."

TBC

Cô bé ăn mặc quần áo xinh , tóc cài những chiếc kẹp xinh , khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn ửng hồng.

So với những đứa trẻ trong thôn thì sự xinh của cô bé khiến cô và lũ trẻ như của hai thế giới .

Vốn dĩ những đứa trẻ của đại đội Song Sơn đều tự nhiên, ngay cả chuyện cũng vài câu. Lúc , thấy Khổng Viên Viên khinh thường chúng thì những khuôn mặt nho nhỏ đều vui vẻ đến nở hoa. Đều là những đứa trẻ đơn thuần nên hề ý , một đám nhóc nhanh ch.óng tụ một chỗ chơi với .

Hiếm lắm Khổng Phương Nhậm mới thấy dáng vẻ vui tươi như của con gái nên khóe miệng khẽ nhếch lên đầy từ ái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1210.html.]

Lâm Lộc bọn họ tới để cảm ơn Đường Đường và Chí Thành, thấy ở đây quá nhiều nên bèn lên tiếng mời đoàn Khổng Phương Nhậm tới nhà : "Khổng đồng chí, trong thôn luôn nhiều trông coi nên cứ để cho bọn nhỏ tự chơi với . Chúng đừng ở chỗ mãi, tới nhà uống miếng nước ."

Khổng Phương Nhậm gật gật đầu,"Được, phiền Lâm đồng chí ."

Đoàn về phía nhà họ Lâm, Khổng Phương Nhậm và hai thanh niên cao lớn xách theo bao lớn bao nhỏ theo ông.

Lâm Đường và Cố Doanh Chu phía cùng của đoàn , mấy ngày gặp nên hai ghé sát nhỏ giọng chuyện, cho dù ngẫu nhiên liếc cũng mang theo chút ngọt ngào.

"Vừa nãy ở cửa thôn em đang gì thế? Sao nhiều ?" Cố Doanh Chu giương đôi mắt đen thâm thúy Lâm Đường, giọng réo rắt dễ .

"Em đang kể cho chuyện chúng tới Hải Thị và máy cuốn tự động." Lâm Đường .

Cố Doanh Chu nhớ tới mấy ngày nay báo Hoa Hạ đều ồn ào huyên náo đưa tin, trong lòng thầm hiểu rõ. Anh khẽ trêu chọc: "Chúc mừng Lâm đồng chí kiêm nhiệm chức vụ nhân viên phổ cập khoa học của đại đội Song Sơn nhé!"

Lâm Đường hề khách khí mà nhận lấy lời khen , tủm tỉm đáp : "Cảm ơn Cố đồng chí, đây là vinh dự của ."

Bóng dáng của đoàn dần dần xa.

Người dân của đại đội Song Sơn vẫn còn đang hứng thú bừng bừng mà vây quanh xem chiếc xe bốn cái bánh . Bọn họ cũng tới gần, sờ cũng dám sờ một chút mà chỉ cách vài bước xa xa để , mặt đều là vẻ vui mừng.

Gương mặt của Khổng Viên Viên tràn đầy vẻ khó hiểu,"Mọi thì cứ tới gần , cũng hỏng ." Cô bé chắp tay lưng bước đến bên cạnh cái xe, đó duỗi tay vỗ vỗ xe.

Người trong thôn do dự hỏi : "Hả, thể ?" Xe trông quý, nếu chuyện gì thì bán bọn họ cũng đền nổi mất.

Từ khi Khổng Viên Viên mới sinh đến tận bây giờ đều ô tô nhỏ nên cô bé hề xa lạ gì với các loại phương tiện giao thông, ô tô còn là phương tiện quen thuộc nhất cho nên cô bé cực kỳ thoải mái : "Có cái gì , xe rắn chắc lắm đó! Dù chú lấy... lấy gạch đập lên cũng hỏng ." Chỉ là sẽ xước mà thôi.

 

Loading...