Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Đường thấy thì nhịn mà bật .
Lâm Chí Thành nhíu c.h.ặ.t lông mày nhỏ, tiến lên kéo Viên Viên dậy,"Cậu thấy bẩn hả?" Cô nhóc thấy thì ngoan ngoãn dậy.
Một thanh niên trong thôn huých nhẹ bả vai Lâm Thanh Sơn, trêu ghẹo : "Cẩu Đản nhà giỏi đấy Thanh Sơn, tuổi còn nhỏ mà tự tìm một cô vợ nhỏ cho . Có tiền đồ!"
Lâm Thanh Sơn thấy thằng con trai thúi của việc gì thì thở phào một . Thấy Lâm Chí Thành chịu ảnh hưởng chút nào mà vẫn hăng hái như cũ, nhớ về trong thôn bọn họ ngay cả cơm chiều cũng kịp ăn mà sốt ruột hoảng hốt tìm mệt như ch.ó, giơ tay đ.á.n.h một cái lên đầu con trai. Nắm tay trông uy phong nhưng thực cũng chẳng chút sức lực nào,"Thằng nhóc thúi , tự nhiên chạy lung tung cái gì hả? Người cả thôn đều lo lắng tìm con, thế mà con ..."
Anh còn dứt lời thì sự sợ hãi trong lòng Lâm Chí Thành lập tức trào , trề môi chảy nước mắt đầm đìa. Lâm Thanh Sơn còn tưởng rằng đ.á.n.h con trai nên duỗi tay xoa xoa gáy ,"Sao thế? Cha đ.á.n.h con thương ?!"
Lâm Chí Thành lắc đầu, để ý tới cha mà về phía Lâm Đường chít chít mách tội: "Cô nhỏ ơi, hỏng giày chơi bóng cô mua cho con , còn cướp đồng hồ của con nữa..."
Lâm Chí Thành cúi đầu giày chơi bóng rách, nước mắt càng rơi xuống nhiều hơn. Bình thường còn tiếc nỡ đấy!! Nhìn chằm chằm giày chơi bóng xong, về phía chiếc đồng hồ cướp thì thấy nó hề hỏng. Nhớ tới lúc nãy nọ túm lấy đồng hồ của thì bỗng nhiên ngã xuống đất, Lâm Chí Thành đang chít chít chợt dừng , ánh mắt hiện lên vẻ mê mang. Lúc xảy chuyện gì nhỉ?
Lâm Đường nhẹ nhàng chọc chọc lên trán của cháu trai cả với vẻ mặt cạn lời: "Không chỉ là một đôi giày chơi bóng thôi ? Nhìn dáng vẻ tiền đồ của con kìa!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1179.html.]
Những khác cúi đầu đôi giày vải cũ nát lộ cả ngón chân cái chân , cảm thấy cuộc sống đúng là khác biệt. Còn ?! Trong lúc nhất thời, ánh mắt họ về phía Lâm Đường chút u oán.
Lâm Đường chú ý đến điều mà chỉ an ủi cháu trai: "Bao giờ về nhà bảo con sửa cho con một chút, chỉ cần vá một bông hoa nhỏ lên thì con vẫn là nhãi con đáng yêu nhất nhà."
Lâm Chí Thành chỉ là dọa nên mới an ủi một chút, năng lực thừa nhận tâm lý của đến như . Giờ phút , khi đôi mắt dịu dàng của cô nhỏ thì thiếu niên choai choai sĩ diện bỗng dưng đỏ bừng mặt, ồm ồm : "Cảm ơn cô nhỏ."
Ánh mắt Lâm Đường sáng rạng rỡ, nở nụ vui vẻ nhưng giọng điệu lạnh lẽo như băng tuyết: "Giày chơi bóng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng trong nhà và các chú bác trong thôn tìm con điên lên . Con vẫn nên ngẫm xem nhận với thế nào ." Dù là nguyên nhân gì chăng nữa, trẻ con tan học trở về nhà ngay nhất định sẽ trốn thoát một trận đòn nhớ đời.
Lâm Chí Thành chuẩn tâm lý sẽ ăn đòn từ nên giãy giụa thêm chút nào mà ngay: "Con sai , bao giờ trở về con sẽ chịu phạt." Cậu là một đàn ông nhỏ, phạm sai lầm thì đương nhiên là chịu phạt.
TBC
Lâm Đường lòng với cháu trai cả còn nhỏ chịu trách nhiệm,"Rất , sai để sửa mới là trẻ ngoan. Cô sẽ chuẩn t.h.u.ố.c cho con nhé!" Hôm nay cô mới chế t.h.u.ố.c xong, m.ô.n.g đ.á.n.h sưng lên sẽ cần dùng đến.
Khuôn mặt Lâm Chí Thành tràn ngập vẻ cảm kích,"Cảm ơn cô nhỏ ạ!"