Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1175

Cập nhật lúc: 2026-02-08 13:37:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Đường thấy Cố Doanh Chu rời khỏi thì vội duỗi tay giữ cánh tay để kể cho về chuyện của giáo sự Khổng Phương Nhậm. Tay cô cẩn thận hạ thấp xuống, trùng hợp đụng một đồ vật cứng rắn bên hông ,"Trên eo là cái gì , cảm giác cứng?"

Lâm Đường duỗi tay tiếp tục sờ sờ, còn sờ đến đồ vật thì bàn tay cô Cố Doanh Chu trở tay nắm lấy. Anh đáp: "Không ."

Lâm Đường tin, nghiêng về phía ôm lấy eo Cố Doanh Chu. Nhân lúc phản ứng kịp, cô dùng một bàn tay khác tiếp tục sờ sờ.

Trên mặt Cố Doanh Chu Lộ vẻ bất đắc dĩ, nghiêng tránh thoát sự tập kích của cô. Anh thấp giọng : "Đừng nhúc nhích nữa, đây là vật nguy hiểm. Em vẫn là cô gái nhỏ nên đừng hiếu kỳ như gì, ngoan nào."

Vật nguy hiểm? Lâm Đường tưởng tượng hình dạng cứng rắn và xúc cảm lạnh lẽo , đó là... s.ú.n.g!

"Là s.ú.n.g, đúng ?" Lâm Đường mở to đôi mắt sáng lấp lánh, biểu tình khó nén nổi sự tò mò mà hỏi .

Đang lúc thì một tiếng ' v.út ' vang lên, bầu trời đêm đen nhánh bỗng nhiên một tia sáng xuyên qua, chỉ trong giây lát biến mất.

Cố Doanh Chu nhận tín hiệu nên đôi mắt đen như men gốm thạch chợt hiện lên một ánh sáng nhàn nhạt, thể bỗng chốc thả lỏng hơn.

Lâm Đường cũng thấy tia sáng hề giống pháo hoa , ngẩng đầu lên hiếu kỳ hỏi: "Đó là cái gì ? Đạn tín hiệu đúng ?"

Cố Doanh Chu cúi đầu thì đôi mắt đến mức trong lòng tê dại, cúi xuống hôn lên mí mắt của bạn gái nhỏ một cái. Tiếng trầm thấp của chứa đựng ý nhàn nhạt: "Đã vài ngày gặp , em nhớ mà cứ nhất định hỏi về mấy vấn đề râu ria ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1175.html.]

Lâm Đường: "..." Không cho em thì thôi , dùng mỹ nam kế cái gì ?

Lâm Đường đẩy nhẹ Cố Doanh Chu, khẽ liếc mắt một cái,"Em hỏi nữa là , đừng mà trêu chọc dụ dỗ em nữa!"

Cố Doanh Chu thấy dáng vẻ nghiêm trang lý của cô gái nhỏ thì thuận theo mà buông tay , trong miệng tràn nụ vui vẻ. Rõ ràng là một khuôn mặt đoan chính nghiêm túc nhưng tiếng đầy vẻ trêu chọc, y như là hồ ly tinh phiên bản nam ! Lâm Đường tự chủ mà xoa xoa vành tai. May mà nam hồ ly tinh cô thu phục, nếu thì còn dụ dỗ khác như thế nào nữa?

Miễn cưỡng bình trái tim đang đập thình thịch, Lâm Đường cố gắng dời lực chú ý . Bỗng nhiên nhớ tới Khổng Phương Nhậm còn đang ở trong phòng, cô vội kéo tay Cố Doanh Chu về phía phòng cho khách,"Giáo sư Khổng Phương Nhậm đang ở trong phòng cho khách trong nhà. Ông đang thương, xem cùng với em ."

Vì cô đút t.h.u.ố.c nên đương nhiên là tính mạng của Khổng Phương Nhậm cơ bản là thể giữ , thế nhưng viên đạn trong thể ông cũng mau ch.óng lấy , nếu thì sẽ cho thể.

Cố Doanh Chu Khổng Phương Nhậm đang ở chỗ thì ánh mắt đổi chút nào, đợi đến khi ông thương thì khuôn mặt tuấn của nhăn ,"Bị thương ?"

Cố Doanh Chu bước chân nhanh hơn đẩy cửa trong phòng, đó liếc mắt một cái thấy Khổng Phương Nhậm đang ở nơi đó. Người nọ đang thẳng giường đất, bụng chảy một mảng lớn màu đỏ. Đầu tóc nay vốn dĩ luôn chỉnh tề của ông trở nên lộn xộn, bên còn vài chiếc lá cây ngả vàng, dáng vẻ chật vật giống như một giáo sư cao ngạo về nước.

Cố Doanh Chu thấy sắc mặt của Khổng Phương Nhậm trông giống như mất m.á.u quá nhiều, xem xét miệng vết thương lên tiếng hỏi cô: "Em cho ông uống t.h.u.ố.c ?"

Lâm Đường gật đầu, sợ thấy nên trả lời: "Em cho uống , nếu thì trông ông thể tinh thần như !" Nhìn mà xem , bây giờ trông ông cứ như đang ngủ say .

TBC

 

Loading...