Nhìn vẻ mặt thành thật như ...
Chu Lam vỗ vai Trần Uyển Uyển, an ủi : "Chúng cũng điều khiển suy nghĩ của khác, chỉ cần công việc của bản là ."
"Nếu như đồng chí Ngô thấy chuồng bò của đại đội Kiến Minh thì cô sẽ điều kiện bây giờ của chúng ."
Không quan tâm khác nghĩ gì, cô đặc biệt hài lòng địa điểm xuống nông thôn là đại đội Song Sơn , cũng thích những thành viên trong đại đội.
Mạnh Minh Viễn theo thói quen nâng kính lên, giọng trầm xuống.
" cảm thấy cảnh ở đây ."
Về phần suy nghĩ của những khác, mặc kệ cô thích gì thì .
TBC
Chỉ cần gây ảnh hưởng gì đến bọn họ là , nhưng nếu gây ảnh hưởng đến bọn họ? Ah...
Lông mày của Mạnh Minh Viễn cau , trong ánh mắt đen lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến cho Trần Uyển Uyển và Chu Lam giật cả .
"Sao trời đột nhiên trở lạnh thế? Chúng về mặc thêm quần áo , đó tiếp tục tìm." Trần Uyển Uyển xoa xoa hai cánh tay đưa ý kiến.
Những khác cũng phản đối.
"Được."
Cả nhóm lập tức về phía ký túc xá của thanh niên trí thức.
Lúc trong thôn đang tìm Lâm Chí Thành khắp nơi thì ở trong huyện Lâm Đường cũng gặp một chuyện.
Mấy ngày nay Cố Doanh Chu việc bận, mà cô ở nhà cũng chuyện gì , thấy trong văn phòng đều tăng ca thì cũng ở tăng ca với .
Hôm nay Lâm Đường tan tầm chút muộn, sắc trời bên ngoài cũng tối.
Sau khi qua một góc cua, đột nhiên một bóng xuất hiện, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1173.html.]
"Cùng..."
Người đàn ông đó còn kịp gì thì Lâm Đường vặn tay, áp mặt đó tường, để đó trực tiếp quỳ gối mặt đất.
"Ông là ai, bắt ?"
Cô Khanh Khanh rằng dạo trong huyện xuất hiện một đặc vụ ngầm, chẳng lẽ chính là một trong đó.
Khuôn mặt nhỏ của Lâm Đường lạnh như băng.
"Này..." Người đàn ông trong góc phát tiếng thở dốc.
Giọng đó, Lâm Đường đột nhiên cảm thấy chút quen tai.
Dường như cơn đau dịu , đàn ông đang quỳ trong góc c.ắ.n c.h.ặ.t răng, trực tiếp bệt xuống đất.
Dựa cả tường, tay ôm bụng, hô hấp chút nặng nề.
"Dù cũng gặp một , đồng chí Lâm liền đối xử với đồng bào của như ?"
Người đàn ông điều chỉnh thở của bản , trong giọng của ông mang theo ý yếu ớt.
" mà, cẩn trọng như cũng , xem cô rút kinh nghiệm từ chuyện xảy ở nhà khách Thượng Hải , đúng là tốn công vô ích."
Ngay lúc giọng bình tĩnh vang lên, Lâm Đường đó là ai.
"Giáo sư Khổng?!" Cô thấp giọng gọi.
Vừa , cô lấy đèn pin chiếu đàn ông.
Hai tay quơ qua quơ , ánh đèn chiếu thẳng mắt của Khổng Phương Nhậm.
Không Phương Nhậm theo phản xạ nhắm hai mắt , khuôn mặt chính trực hiện lên sự bất lực.
"Mặc dù dọa sợ cô, nhưng mà cô cũng cần trả thù như chứ?"