Đỗ Hiểu Quyên trẻ tuổi sĩ diện, xảy chuyện ngoài ý trong lúc lên sóng, trong lòng chắc chắn dễ chịu.
"Sao ngốc chứ, đây là đầu tiên em phát thanh viên, xảy sai lầm là điều bình thường, qua hai ngày thì sẽ quên mất thôi."
An ủi một câu, chị nghĩ một biện pháp.
"Nếu em thừa dịp cuối tuần ai thì luyện tập một chút, chiếu theo bản thảo luyện luyện nhiều , lẽ sẽ tác dụng đó."
Ngoài miệng như , trong lòng chị suy nghĩ, nếu thật sự vẫn , cùng lắm thì đổi một cương vị khác cho đồng chí Tào, ví dụ như là biên tập chẳng hạn.
Đương nhiên việc chờ đến lúc tìm phát thanh viên mới mới bàn .
"Luyện tập cuối tuần?" Tào Tiểu Vũ nhỏ giọng ,"Có thể ?"
Đỗ Hiểu Quyên khẳng định : "Đương nhiên thể, chị xin phép cho em, đến lúc đó ai cả, em sẽ khẩn trương nữa."
Tào Tiểu Vũ đưa mắt cái loa đặt bên cạnh cửa sổ, trái tim bắt đầu đập thình thịch.
"... mà, em vẫn khẩn trương." Cô nhỏ giọng .
Đỗ Hiểu Quyên thấy qua đồng chí nào nhát gan như , cũng nên biểu cảm như thế nào.
"Thử , nếu thật sự vẫn thì với chị."
Không! Em thử.
Em cũng .
Tào Tiểu Vũ tiên ở trong lòng phủ nhận bản .
Sự tự ti của cô cũng hiện hết lên mặt.
Đỗ Hiểu Quyên thấy bộ dáng kháng cự của cô , bất đắc dĩ đến cực điểm.
TBC
"Em hiện tại là phát thanh viên của phòng tuyên truyền của xưởng dệt bông, đúng giờ lên sóng báo tin là công việc của em, dù em trốn tránh đến cũng vô dụng, chỉ thể đối mặt với khó khăn trắc trở mà thôi."
"Làm một công dân đang cùng chung tay xây dựng đất nước thể chút khó khăn dọa cho lùi về phía ?"
"Lùi về đáng hổ, chị hy vọng em thể dũng cảm mà gánh vác trách nhiệm của chính , đừng cho tổ chức thất vọng."
Trong khi mấy lời , giọng của chị nặng nề.
Tào Tiểu Vũ cảm thấy bản phụ sự kỳ vọng của tổ chức , sắc mặt trở nên trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1167.html.]
So với chuyện năm xưa học thầy dạy toán gọi lên trả lời câu hỏi, nghẹn câu trả lời thì còn yên hơn.
Cô cúi đầu, đôi mắt bỗng dưng đỏ lên, trong lòng ngổn ngang.
Đủ loại cảm xúc đều trào hết ngoài.
-
Cùng ngày hôm đó, buổi chiều, tại đại đội Song Sơn.
Sắc trời tối đen .
Lâm Chí Thành học vẫn còn trở về nhà.
Người của Lâm gia chờ mãi cũng thấy , trong lòng bắt đầu lặng lẽ suy đoán những khả năng thể xảy .
Lý Tú Lệ thấy trời tối , lo lắng : "Chí Thành còn về nữa, cũng là do thầy giáo dạy quá giờ, là do đường về nó ham chơi, quên luôn cả chuyện về nhà nữa."
Tan học về nhà đúng giờ, chờ nó trở về, dù thế nào cũng để cha nó giáo huấn cho một trận nhớ đời.
Lâm Lộc cũng yên tâm, đôi mắt thường xuyên về phía cửa.
Ngoài miệng : "Bà tiên đừng tự dọa bản , thằng nhóc Chí Thành thông minh, sẽ chuyện gì ."
Ba đứa nhóc Lâm Chí Hiên, Lâm Chí Minh và Lâm Phỉ ở mái che cửa lớn, ba đôi mắt to tròn chằm chằm về phía xa xa.
Hy vọng cả của bọn nó sẽ xuất hiện ở đó ngay lập tức.
Lâm Lộc giả vờ bình tĩnh mà mạnh mẽ thêm trong chốc lát, đó nhịn lên.
"Không , nổi nữa ."
"Bà nó cứ nấu cơm , đón cháu trai cả đây."
Lý Tú Lệ về phòng lấy đèn pin , đưa cho ông : "Ông cầm đèn pin theo , nếu đợi lát nữa trời tối , ông thấy đường mà ."
"Được !" Lâm Lộc trả lời một tiếng, hấp tấp mà rời .
Lý Tú Lệ theo bóng dáng ông cho đến lúc biến mất, trái đập tim thịch thịch thịch ngừng.
Luôn cảm thấy sẽ xảy chuyện gì đó lắm.
"... Chí Thành sẽ xảy chuyện gì đúng ?" Bà lẩm bẩm .