Tào Tiểu Vũ thở dài nhẹ nhõm một .
Vài giây , rối rắm mà về phía Lâm Đường, nhanh cụp mắt xuống.
"Vậy cô, thể đừng nữa ?" Cô thật cẩn thận mà trau chuốt câu từ mới .
Lâm Đường thu hồi tầm mắt, : "Thật xin ."
Vốn còn đang tưởng là hội chứng sợ xã hội, nhưng thế cũng giống cho lắm.
Tần Tố Khanh: "..."
Cô chút còn gì để .
Kéo lấy cánh tay Lâm Đường, chỉ chỉ mặt của , lặng yên một tiếng động : "Đường Đường, , ngại ."
Biểu tình khoa trương, nghiêm trang mà chọc cô.
Lâm Đường buồn lắc lắc đầu.
Kỳ thật cô cũng quá để ý.
Cơm nước xong, Tào Tiểu Vũ dọn dẹp hộp cơm.
Còn dậy, Lâm Đường đột nhiên mở miệng chuyện,"Đồng chí, quấy rầy cô một phút thôi nhé, chuyện hỏi cô."
Dáng của Tào Tiểu Vũ thẳng tắp trở , hỏi: "... Chuyện gì thế?"
Tần Tố Khanh cảm thấy ngoài ý , kinh ngạc qua.
Lâm Đường hề dong dài chút nào, : " cô đổi công việc, chuyện đó là thật ?"
Chị dâu cả và chị Hiểu Tĩnh một ở xưởng chế t.h.u.ố.c, một ở nhà máy hóa chất, hai công việc đó đều là nhà xưởng, thể so sánh với công việc ở phòng tuyên truyền của xưởng dệt bông.
Cô Khanh Khanh vị đồng chí đổi công việc, liền nảy suy nghĩ hỏi một chút thử xem.
Vừa vặn gặp , thuận miệng hỏi luôn, còn chuyện thì tùy duyên.
Tào Tiểu Vũ nao núng, ấp úng : "Cô mà chuyện đổi công việc?"
TBC
Cái suy nghĩ cô đúng là , nhưng mà cô cũng qua cho ai mà.
Biểu tình của Tào Tiểu Vũ kinh ngạc và nghi ngờ.
Mà Tần Tố Khanh bên cạnh lộ thần sắc cổ quái.
Há, hóa vị đồng chí còn chuyện cô thành ch.ó đều hết .
Cái ...
Trầm mặc một lát, Tần Tố Khanh lòng nhắc nhở,"... Cái chuyện gì đó nọ của cô, cần đều ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1165.html.]
Cô tuy rằng thích hóng chuyện bát quái, nhưng mà bình thường lúc chuyện gì mới mẻ cũng chỉ chia sẻ với Đường Đường, hề truyền lung tung với những khác.
Cô quá nhiều quen ở trong xưởng.
Đồng t.ử của Tào Tiểu Vũ đột nhiên co rụt .
Véo đùi, mặt khó nén vẻ khiếp sợ.
"Cái gì?" Thanh âm cô lên cao, vẻ bén nhọn,"Mọi mà ?"
Lo lắng tới nỗi mấy ngón tay điên cuồng chen chúc .
Tần Tố Khanh thấy Tào Tiểu Vũ giống như là đả kích thật lớn.
Sợ bản chuyện gì, cô tận lực cứu vãn tình hình,"Cái đó, kỳ thật cũng , lượng cũng quá nhiều..."
Lúc đúng là nhiều lắm, nhưng mà một cho hai , hai cho bốn , ai mà ?!
Tào Tiểu Vũ cũng hiểu rõ sự k.h.ủ.n.g b.ố của mấy lời đồn trong xưởng, cho nên biểu tình càng khó coi hơn.
Đối với vấn đề của Lâm Đường, cô tâm tình trả lời.
" , đây."
Tào Tiểu Vũ lên, để một câu trong sự hoảng hốt, xoay rời .
Lâm Đường cũng để ý nhiều.
Đồn đãi vớ vẩn gây thương tổn lên thể , nhưng sức công phá lớn đối với tâm lý, ít thể thản nhiên đối mặt mà hề sợ hãi.
Huống chi đây còn là một đồng chí nữ rõ ràng quá mức khiếp đảm.
Chỉ cần lúc đồng chí Tào Tiểu Vũ đổi công việc thể nhớ đến việc hôm nay cô hỏi qua chuyện là .
Có thể thành công thì , thành công cũng việc gì.
Tần Tố Khanh bĩu môi, thầm : "Đồng nghiệp mới tới phòng tuyên truyền năng lực thừa nhận gánh nặng tâm lý cũng quá kém ."
Vấn đề Đường Đường hỏi cũng trả lời một chút, thật là!!
Lâm Đường bất đắc dĩ lắc đầu.
"Không cần để ý, tính cách của mỗi đều giống , dù hiểu thì cũng ảnh hưởng đến việc tôn trọng mà, đúng nào?"
Tính cách là thứ trong sự chế của .
Tần Tố Khanh thể học nhiều điều mỗi Đường Đường chuyện.
Cô đồng ý gật đầu.
" đúng đúng, đều đúng."