Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1157

Cập nhật lúc: 2026-02-08 13:37:33
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Đường thích dứt khoát và điều.

Trong nhất thời, ấn tượng đối với những thanh niên trí thức cũng hơn vài phần.

"Không phiền, mấy ngày nữa sẽ đưa đây cho . mua nhiều, đến lúc đó sẽ đưa thêm hai cái thùng cho ."

Trong lòng mấy trẻ tuổi vui vẻ, bật .

"Vậy cảm ơn đồng chí Lâm ."

Lâm Đường xua nhẹ tay: "Khách sáo ."

Chuyện hàng hóa và giá tiền hai bên thoả thuận xong, thể cảm ơn cảm ơn .

"Còn chuyện gì nữa ? Không thì đây."

Bảy thanh niên trí thức mới đến, thể việc gì.

Trần Uyển Uyển dường như sợ Lâm Đường , giữ c.h.ặ.t t.a.y cô.

"Cô đừng vội , ít nhất cho chúng một chút chuyện trong thôn , chúng gì cả."

Lâm Đường thích xa lạ dính lấy, bất động thanh sắc mà kéo cánh tay Trần Uyển Uyển .

Suy nghĩ một lát, : "Mọi thu dọn xong hết ? Nếu thu dọn xong , thì đưa dạo trong thôn."

Nhóm thanh niên trí thức cảm thấy cái gì cũng quan trọng bằng việc hiểu nơi mà đến việc.

Bỏ qua việc hành lý còn thi dọn xong, mặt đổi sắc gật đầu.

"Được, chúng thôi." Dư Phi Dương vô cùng tích cực .

Trần Uyển Uyển mắt quét ánh khinh bỉ về phía .

Xí!

Đừng đến việc trải giường chiếu, ngay cả giường đất cũng dọn dẹp sạch sẽ đó.

Thế mà còn ở lung tung!

Lâm Đường để ý nhiều, : "Vậy thôi."

Đi vài bước, chỉ sân đất trống.

"Thôn mỗi hộ đều để đất phần trăm, mở rộng viện một chút, thì sẽ thể trồng rau."

Bảy thanh niên trí thức đều là thanh niên trí thức, từng việc nhà nông, càng trồng trọt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1157.html.]

Vẻ mặt hoang mang đất vàng khô cằn ở .

Trần Uyển Uyển há hốc mồm : "... Làm trồng ?"

Phải khai hoang đúng ?

Không hiểu lắm.

Lâm Đường lạnh lùng liếc qua cô : "Không trồng thì tìm các thím trong thôn, các thím đều là cao thủ trong việc trồng rau, các thím sẽ vui lòng dạy cho ."

Cảm thấy những trẻ tuổi trời xa đất lạ tới nơi phấn đấu cũng dễ dàng gì, cho nên cô mới nhiều lời hai câu.

"Không ngại, cái gì thì cứ thẳng, nhiều nhất cũng chỉ khác một cái, mặt mũi gì đó cũng quan trọng bằng việc ăn no."

Cô cũng , thanh niên trí thức xuống nông thôn nhiều đồ ăn trợ cấp, chỉ chút lương thực thì ngay cả một cô gái ăn cũng đủ no.

Muốn lấp đầy bụng chỉ thể dựa chính bọn họ.

Bây giờ đều trải qua nạn đói, tràn đầy trải nghiệm về tầm quan trọng của lương thực.

Đối với thiện ý nhắc nhở của Lâm Đường, bọn họ đều cảm thấy dư thừa, ngược ghi nhớ trong lòng.

"Cảm ơn đồng chí Lâm, chúng , đồ vật của chúng vẫn còn đủ dùng."

TBC

Lâm Đường thầm nghĩ, , qua một thời gian nữa bắt đầu mùa đông, đến lúc đó cuộc sống còn khổ hơn.

Lương thực để ăn, áo bông để mặc, củi lửa để đốt... đồ vật cần dùng vô cùng nhiều.

Hy vọng đến lúc đó còn thể những lời .

Cũng may trong thôn nguồn thu nhập từ xưởng tương, đến cuối năm bán heo và thảo d.ư.ợ.c, lễ đều thể an trải qua mùa đông.

Một đường nghĩ đến những việc , Lâm Đường chuyện với mấy cái thanh niên trí thức về chuyện trong đại đội.

Nói nhiều là việc vặt, ví dụ như múc nước ở nơi nào, kho hàng đại đội ở nơi nào, sân phơi lúa ở nơi nào, một vài mà thanh niên trí thức lẽ thường xuyên tiếp xúc...

Những thứ nên , Lâm Đường một câu cũng đề cập tới.

Đám Trần Uyển Uyển cũng hiểu hơn về đại đội Song Sơn, cũng đặc biệt cảm kích Lâm Đường.

"Đồng chí Lâm, hôm nay thật là phiền toái cô, chờ chúng tô dàn xếp xong xuôi, đến lúc đó sẽ mời cô ăn cơm." Dư Phi Dương .

Lâm Đường uyển chuyển từ chối.

"Không cần, đều là việc đương nhiên, đội trưởng Lâm bận chuyện khác, coi như ở đây ông tiếp đón ."

Đều là những lo lắng gì cả, cô thầm cảm thán trong lòng.

 

Loading...