Tuy rằng phân phối như thế nào là chuyện của mấy đại đội trưởng bọn họ, nhưng tên của nhóm thanh niên trí thức đều đưa tập hồ sơ, cần một tiếng .
Lý Kiến Tài thoải mái lên tiếng: "Yên tâm ."
Con trai cả nhà ông Lâm là Lâm Chí Cẩn cũng chính là Thiết Đản gọi Vương Đại Ngưu . Lúc Vương Đại Ngưu đang đ.á.n.h xe bò chở Lâm Chí Cẩn tới.
TBC
"Ông, ông ơi, con gọi bác Vương tới ."
Người trong thôn khen ngợi: "Đại đội trưởng, Thiết Đản nhà ông thông minh thật."
Lâm Chí Cẩn đắc ý mà nâng cằm lên.
Lâm Phúc tới xoa xoa đầu cháu trai lớn, gật đầu: "Không tồi."
Xác thật cơ linh! Khen một câu đó ôm cháu trai xuống từ xe bò.
"Đi chơi ."
Nói xong thì cùng Vương Đại Ngưu và Tiền Đệ Tới trong huyện.
Lâm Chí Cẩn ở bên cạnh Lâm Đường theo xe bò xa.
"Cô, hôm nay cô ạ?"
Lời hỏi Lâm Đường ngây ngốc. Ôi trời, nhóc còn quản rộng nhé.
"Vậy ngày nào các con cũng học ?"
Trong miệng Lâm Chí Cẩn lẩm bẩm : "Cho dù ngày nào bọn con cũng học thì cũng tiền lương mà."
Nghĩ đến còn bài tập về nhà xong, nhóc nặng nề thở dài một , ánh mắt ... chút tang thương nho nhỏ. Đi học quá khó khăn. Nếu như nhóc cũng tiền lương, cho dù nghỉ ngơi cũng đều hết.
Lâm Đường ông cụ non thì gập ngón tay thưởng cho nhóc một cái cốc đầu.
"Đã nghiệp tiểu học mà nghĩ tiền lương cái gì chứ, buổi tối mơ thì còn ."
Ánh mắt quét đến Lâm Chí Thành cô buồn bã : "Không học hành t.ử tế thì về con sẽ Cẩu Đản bỏ xa phía ."
Suy nghĩ hơn thua của con nặng, mà trẻ con càng chấp nhận kích thích. Nghe lời thì Lâm Chí Cẩn giật một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1153.html.]
Này ! Cậu nhóc và Cẩu Đản là đồng bọn với , thể bỏ xa ?
Lâm Đường thấy cảm xúc trong mắt Lâm Chí Cẩn biến hóa thì khóe miệng nhẹ cong lên. Quả nhiên phép khích tướng vẫn vô cùng hữu dụng mà.
Bên , Lâm Chí Thành thấy cô nhỏ và Thiết Đản chuyện vui vẻ thì kèn cảnh báo trong đầu vang lên. Cậu còn nhớ rõ cô nhỏ đem quà cho đưa cho Thiết Đản và Xú Đậu Nhi đó.
Lâm Chí Thành chạy chậm qua, dùng m.ô.n.g đẩy Lâm Chí Cẩn , nghiêm trang : "Thiết Đản, còn ở chỗ cái gì , bài tập xong , nếu xong thầy giáo sẽ gọi phụ , đến lúc đó khẳng định sẽ đ.á.n.h m.ô.n.g ."
Vừa mở miệng bóp chỗ bảy tấc của Lâm Chí Cẩn.
Mặt Lâm Chí Cẩn ngây ngốc: ╰(‵□′)╯
Lâm Cẩu Đản, thể như ?
Bất mãn trừng mắt Lâm Chí Thành, trong ánh mắt bùng lên hai ngọn lửa nhỏ.
Lâm Chí Thành giao động chút nào, bộ dáng chính đang chuyện bài tập vô cùng đạo lý.
"Cậu trừng tớ gì, là tớ bảo giáo viên gọi , cũng là tớ bảo đ.á.n.h , cũng đạo lý một chút chứ."
Lâm Đường cúi đầu về phía Lâm Chí Thành, đáy mắt hiện lên ý . là thằng quỷ nhỏ chuyện vô cùng logic.
Lâm Chí Cẩn: "..." Lại cách nào phản bác .
Cảm giác m.ô.n.g cứ ẩn ẩn đau chẳng xem náo nhiệt nữa, chào một tiếng với Lâm Đường chạy thẳng về nhà. Đã sắp đ.á.n.h còn xem náo nhiệt, xem cái b.úa!
Lâm Chí Thành ha ha, gương mặt nhỏ tràn ngập đắc ý. quân địch đuổi , thật đúng là đứa trẻ lanh lợi!
Lâm Đường bất đắc dĩ ôm lấy bả vai Lâm Chí Thành đuổi kịp trong thôn.
"Con và Thiết Đản là em , nếu như thằng bé bài tập nào thì con cũng giúp đỡ giảng bài cho thằng bé hiểu."
"Không cô từng với con chuyện một cây đũa dễ bẻ, một bó đũa thì khó bẻ , con nhớ rõ?" Cô còn hướng dẫn từng bước.
Lâm Chí Thành gật gật đầu, khẳng định : "Nhớ rõ, cô nhỏ cái gì con đều nhớ rõ."
Từ chiếc đũa đến con , nhóc nhớ rõ ràng rành mạch đó.
Lâm Đường tỏ vẻ vô cùng lòng.