Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Đường gật đầu, xoay về nhà. Người trong thôn theo bóng dáng rời của cô, một lúc lâu mới thu hồi tầm mắt.
"Không mấy thanh niên trí thức so với Đường Đường nhỉ?!" Bỗng nhiên, ai mở miệng hỏi một câu.
Không khí chợt an tĩnh một chút. Giây tiếp theo, phản bác bà ngay: "Đương nhiên là ! Đường Đường là thanh niên ưu tú từng lên báo còn nhận giấy khen của thành thị lớn nữa, gì ai so với cô bé?"
Có nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Không là những thanh niên trí thức đều tới từ thành phố lớn ?" Ông cũng cảm thấy ai thể ưu tú hơn Đường Đường nhà họ Lâm, nhưng chỉ là đang hỏi thôi ? Sao hung dữ như gì!
"Đồng chí khác ưu tú ưu tú cũng liên quan gì tới chúng hết. Dù bọn họ ưu tú cũng sẽ xây xưởng tương trong thôn, cũng sẽ đưa phương t.h.u.ố.c ngoài chỉ vì để chúng thêm một phần thu nhập, cũng sẽ chỉ chúng cách trồng thảo d.ư.ợ.c nữa. Làm thì lương tâm, mấy thể bưng bát gọi mà buông thì c.h.ử.i nó ." Người chuyện là một ông lão trong thôn, lời trọng lượng.
Những xem náo nhiệt ngoài cửa thôn thấy ông thì đều vội vàng sôi nổi tỏ thái độ.
"Chúng cháu đều chuyện mà."
"Chúng những và đúng mực như , ai dám chuyện vô lương tâm thì thôn chúng sẽ chứa chấp kẻ đó!"
", chứa chấp, ai dám mấy chuyện ngu si thì cháu sẽ đút cho kẻ đó ăn da chân của !"
Mọi thấy câu bốc mùi thì đều trưng biểu tình một lời khó hết mà về phía Dịch Vỹ Lượng,"Cũng cần đến mức ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1149.html.]
Dịch Vỹ Lượng một lòng một đút da chân nâng cằm : "Các vị lãnh đạo , đối xử với kẻ địch thì vô tình giống như gió thu cuốn hết lá vàng , ép kẻ đó ăn da chân mới đủ vô tình chứ!" Mấy từ đối xử với kẻ địch gì gì là do Hoà Bình , cảm thấy tương đối ngầu!
Mọi ở đây đều cạn lời: "..." Tại cháu cứ liều mạng ép ăn da chân thế?
Trong lúc nhất thời, khí im lặng, qua một lúc lâu mới một nữa náo nhiệt hơn.
như Lâm Đường nghĩ, chờ từ giữa trưa đến tận buổi chiều vẫn thấy bóng dáng của đón và mấy thanh niên trí thức .
Mãi đến tận buổi chiều, khi nhón xã viên tan và cơm nước xong thù mới thấy hai chiếc xe bò chậm rãi tới.
Lâm Đường cơm nước xong lôi kéo ngoài dạo cũng thấy một màn . Lý Tú Lệ nhỏ giọng chê bai: "Đón mà đón tận một ngày, thời gian đó thể hai chuyến . Nếu để bọn họ tự tới chắc tốn đến nửa tháng mất!" Thật là nhanh nhẹn gì cả!
TBC
Lâm Đường chuẩn tâm lý từ . Cả một đoàn ngoài thì gì đoàn nào dây dưa dây cà và ríu rít rõ lâu cơ chứ? Trong lòng mới nghĩ xong thì mắt thường cũng thể thấy một đám ở cửa thôn đều đang sôi trào lên.
Xe bò tiến gần, Vương Đại Ngưu lái xe trưng vẻ mặt khó chịu nhăn y như bôi một lớp hồ nhão lên . Ông trưng vẻ mặt vô cảm mà về phía mấy thanh niên trí thức xe, lạnh lùng : "Tới nơi , xuống xe hết ."
Tám thanh niên trí thức vội vàng lấy hành lý xuống xe. Năm nam ba nữ đều trông bình thường, cửa để so sánh với Đường Đường của đại đội bọn họ.
Các xã viên đại đội Song Sơn phát hiện biểu tình của Vương Đại Ngưu thích hợp thì ánh mắt về phía mấy thanh niên trí thức đều mang theo chút tìm tòi nghiên cứu.