Tiêu Hòa Bình chân tướng hé lộ quá đột nhiên, khẳng định là thấy ngoài ý khiếp sợ, cũng bắt buộc bà tiếp thu ngay lập tức.
"Giống cả thôi." Lo lắng trong lòng bà Dương đè nén quá ảnh hưởng tới thể, Tiêu Hòa Bình thuận miệng một câu: "Nếu thật sự thì con nhận nuôi một đứa trẻ."
Bà cụ Dương thấy lời thì đáy mắt xuất hiện một tia sáng, bà nghĩ nghĩ, đó hỏi: "Trước cứ như , con tìm bác sĩ khám xem thể thế nào, nếu là thật sự... chúng nhận nuôi ."
Ở phương diện bà thừa nhận rằng bà tư tâm, bà để con trai nuôi một đứa con hề huyết thống.
Tiêu Hòa Bình thấy sắc mặt hơn nhiều thì thả lỏng hẳn. Đến nỗi thể ông? Ông hề ôm chờ mong. Ông xem ít bác sĩ, đều bất lực cả.
Não ông tổn thương dẫn tới hệ thần kinh hao tổn, ảnh hưởng tới năng lực ở phương diện nhưng thể con . Lấy kỹ thuật chữa bệnh hiện tại thì khả năng chữa khỏi cực kỳ bé nhỏ.
Những thứ Tiêu Hòa Bình cũng , chỉ gật đầu: "Vâng, hết."
Toàn bộ quá trình Lâm Đường hệ động đậy tựa như con chồn đang ăn dưa ngoài ruộng dưa.
Trái tim treo lên của bà Dương buông lỏng xuống, đôi mắt Lâm Đường đang trốn một bên, ngữ khí kèm theo chút xin : "Đường Đường, lãng phí thời gian nghỉ ngơi của cháu ."
Lâm Đường xua xua tay: "Không , cháu vẫn còn buồn ngủ."
Tiêu Hòa Bình cũng nhàn nhạt quét mắt về phía cô: "Nghe chuyện của chú mà vui vẻ như ?"
Tống Cách nhịn xuống , phụt một tiếng bật . Xác nhận là xem tới xuất thần, đều là những thích hóng hớt!
Trong lòng Lâm Đường thầm lời thể thừa nhận ? Đương nhiên là thể.
Cô dùng vẻ mặt nghiêm túc mà phủ nhận: "Không , cháu còn kịp thôi."
Biểu tình tràn ngập thành ý, dáng vẻ giống như đang dối.
Ánh mắt Tiêu Hòa Bình thâm trầm, , so đo với cô gì. Trong lòng thầm tán thưởng gan Lâm Đường lớn.
Công việc trong tay ông nhiều, thời gian để chậm trễ, thẳng Lâm Đường : "Hôm nay phiền toái cháu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1124.html.]
Cảm ơn cô nhóc xong thì Tiêu Hòa Bình về phía : "Mẹ, trở về cùng con ?"
Bà Dương đáp lời, nghĩ tới một chuyện, lôi kéo Lâm Đường tới một bên.
"Đường Đường, bà hỏi cháu chuyện ."
Biểu tình Lâm Đường nghiêm túc lên: "Bà hỏi , cháu gì sẽ hết..."
Bà cụ Dương tổ chức ngôn ngữ, lướt qua con trai đó hạ giọng : "Trong tay cháu t.h.u.ố.c trị cái... Não tổn thương, t.h.u.ố.c về hệ thần kinh ?"
Não tổn thương?
Hệ thần kinh hao tổn?
Này...
Trách , Lâm Đường bừng tỉnh. Não tổn thương khiến cho hệ thần kinh hao tổn, gián tiếp dẫn tới khả năng con, tựa hồ nối liền với .
Bà cụ Dương thấy Lâm Đường nửa ngày chuyện thì cho rằng vấn đề của chính khó khác, vẻ mặt thất vọng.
Ai, cuối cùng thì bà cụ cũng khó khác . Đường Đường mới là cô nhóc bao lớn chứ. Có thể thứ như rượu t.h.u.ố.c dưỡng sinh thôi là tồi , nào thể t.h.u.ố.c trị bệnh cho Hòa Bình ? Thương tích của Hòa Bình tới tận bác sĩ của quân đội còn chữa khỏi mà.
TBC
"Không thì thôi ..." Bà cụ Dương há mồm .
Lâm Đường lấy tinh thần bảo: "Trên tay cháu , nhưng cháu thể ."
Bà cụ Dương cho rằng chính lầm, thì ngây ngẩn cả . Toàn cương cứng, ngay cả tròng mắt cũng quên chuyển động. Hơn nửa ngày bà mới bắt lấy tay Lâm Đường, trong mắt sự khẩn trương cũng cả mong đợi, còn cả sợ hãi.
"Đường Đường, cháu thật sự ?" Trái tim của bà sắp nhảy lên tận cổ họng.
Thuốc trị liệu tổn thương não và hệ thần kinh là loại t.h.u.ố.c bình thường ở đời , Lâm Đường là một học y d.ư.ợ.c nên khả năng cô .
Cô khẳng định mà gật đầu: "Là sự thật."