Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1123

Cập nhật lúc: 2026-02-08 13:28:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà cụ Dương cô chủ động nhắc tới rượu t.h.u.ố.c, môi mấp máy, trong lòng do dự. Bà hỏi một chuyện nhưng tiện hỏi trực tiếp lắm, dù cũng là chuyện riêng tư của con trai... Hơn nữa Đường Đường vẫn là một thiếu nữ còn trưởng thành, nếu mà hỏi con bé thì cái mặt già của bà nên để ?

Chậc!

Bà là cái gì cũng thể thử khi tuyệt vọng.

Lâm Đường giữa mày bà Dương nhíu c.h.ặ.t , chủ động hỏi: "Bà Dương, bà tới tìm cháu chuyện gì hỏi cháu ? Bà cứ trực tiếp hỏi , cần khách khí."

Môi bà Dương mấp máy, lời đến bên miệng nuốt ngược : "Trước những chuyện ."

Lời tới đây thì cửa sân gõ vang cộc cộc. Lâm Đường mở cửa, ngoài cửa là Tiêu Hòa Bình và viên cảnh vệ của ông Tống Cách.

"Đường Đường, chú ở chỗ cháu ?" Trên gương mặt cương ngạnh của Tiêu Hòa Bình toát lên chút lo lắng.

Nhớ tới ông rên một tiếng mà rời nhà thì trong lòng ông vô cùng sốt ruột.

"Có ạ, bà đang ở trong sân."

Lâm Đường dẫn hai trong sân. Bà cụ Dương thấy con trai thì gương mặt già xuất hiện chút tức giận, uốn éo thể để cho Tiêu Hòa Bình cái ót.

Thằng nhóc thối cứng cánh , chuyện lớn như mà cũng cho bà .

Gương mặt Tiêu Hòa Bình lộ nụ khổ.

"Mẹ!"

Bà cụ Dương nhớ tới chuyện ngẫu nhiên , xoay đầu tức giận trừng mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1123.html.]

"Anh đừng gọi , nếu còn nhận thì sẽ chuyện gì cũng gạt ."

"Chuyện lớn liên quan tới thể đó, thể gạt ? Thân thể vấn đề thì tìm bác sĩ khám, trung y thì tìm Tây y, để một đứa con yên tâm ?"

"Cho dù... cho dù tới cuối cùng thật sự thì tìm cho một cô gái con , chờ khi gặp cha thì gì cũng ở bên cạnh ."

TBC

Bà nghĩ tới mới sáng nay rằng Hòa Bình thương thể con nữa thì bắt đầu tràn đầy tuyệt vọng. Không con cái thì khi con trai bà già đây!

Nói chuyện, đôi mắt vẩn đục của bà Dương tràn ngập nước mắt, n.g.ự.c giống như chặn một cục đá, tới hít thở cũng đau.

Lời của bà nhanh gấp, Lâm Đường tránh mặt cũng thấy . Đôi mắt nhỏ theo bản năng về hướng chú Hòa Bình cao lớn tráng kiện, nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt. Cô một bí mật lớn như , sẽ g.i.ế.c bịt đầu mối chứ...

Biểu tình của Tiêu Hòa Bình biến chút nào cả, ánh mắt vẫn kiên định sợ gì cả y hệt như khi mới trở về. Ông : "Chuyện bảo vệ đất nước con cũng hối hận, con của cũng cả, trẻ con khắp nơi đều là con cháu của con, đừng nghĩ quá nhiều, con sớm bình thường ."

Lúc ban đầu khi từ miệng quân y rằng bản thương tới cái dây thần kinh nào đó sẽ thể con nữa, ông cũng chút thất vọng nhưng cũng chỉ là một chút thôi.

Hơn hai mươi năm khi ông quyết định hiến tặng cho tổ quốc thanh xuân của ở biên cương thì ông cũng sớm chuẩn rằng sẽ hi sinh. Có con cái , ông cũng từng nghĩ tới.

Sau khi trở về ông vẫn luôn dám cho chuyện thương, cũng một phần là vì đây là chuyện khó , một phần là vị sợ khó chịu. Ai khi ông và Tống Cách nhắc tới chuyện đó ông đang một lòng giới thiệu đối tượng cho ông thấy hết.

Lâm Đường thấy ánh mắt chú Hòa bình vô cùng kiên định thì kính nể với sự giác ngộ của ông.

Người thể câu "Tất cả trẻ con đời đều là con cháu của " nào lòng yêu thương vô bờ?

Bà cụ Dương chua xót thôi: "Này thể giống ?"

 

Loading...