Lâm Đường nghĩ rằng Chân Mỹ Lệ sẽ vì việc mà tới tìm , thậm chí còn đợi cô gần nửa tiếng đồng hồ. Trong lòng cô vô cùng ấm áp, quả nhiên các cô gái đều là những đáng yêu và ấm áp nhất thế giới mà! Ngoại trừ những kẻ lòng âm u thì phần lớn các cô gái đều thực sự .
Sắc mặt Lâm Đường hòa hoãn , mặt lộ nụ xinh lóa mắt," , cảm ơn cô tới tận đây để nhắc nhở nhé!"
Mặt Chân Mỹ Lệ đỏ bừng lên, vẫy vẫy tay : "Không cần cảm ơn , nếu do chúng lắm miệng thì Mẫn đồng chí ghi hận cô ." Nếu Lâm đồng chí ưu tú xảy chuyện gì vì mấy lời của cô thì cô sẽ thể tha thứ cho mất.
Lâm Đường thầm nghĩ cô gái ngây thơ , vài ác ma sẽ vô duyên vô cớ mà ghi hận ' cô ' đấy! Có vài là nhưng cũng vài là ác quỷ bò từ địa phủ.
Sau khi báo tin cho Lâm Đường xong thì Chân Mỹ Lệ vội vàng tạm biệt Lâm Đường để về nhà: "Lâm đồng chí, chuyện cần hết cho cô đó. Sắc trời còn sớm nữa, về đây!"
Lâm Đường giữ c.h.ặ.t cô , hỏi: "Nhà cô ở nơi nào thế?"
TBC
Chân Mỹ Lệ chút hiểu nhưng ngoài miệng vẫn thành thành thật thật mà trả lời: "Nhà ở thôn Bạch Thủy, cô từng qua ."
Đương nhiên là Lâm Đường từng qua , bản đồ của bộ huyện thành đều ở trong đầu cô mà. Thôn Bạch Thủy ở gần cung văn hoá, cách xưởng dệt bông quá gần. Cô : "Cô tới nhà cùng , đạp xe đạp đưa cô về." Cũng may là cả để xe đạp .
Chân Mỹ Lệ sửng sốt,"Hả?"
Lâm Đường liếc mắt cô , ôn tồn : "Hả cái gì mà hả? Trời đen sì , cô trở về một an ." Nói xong, cô cho cô từ chối mà bước .
Chân Mỹ Lệ thấy dáng vẻ cho ai cơ hội thương lượng của cô thì nhanh ch.óng đuổi kịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1119.html.]
Nhà của Lâm Đường khá gần xưởng, hai nhanh đến mười phút đến nơi.
Lâm Đường về đến nhà thì phát hiện cửa đang mở. Bước trong sân, cô thấy Cố Doanh Chu đang bên trong giặt quần áo, mà còn là quần áo của cô nữa.
Lâm Đường sửng sốt, hỏi: "Chu Chu, tới đây thế?"
Ánh mắt của Cố Doanh Chu quét về phía bóng rổ treo đầu xe đạp, bất đắc dĩ : "Đã là sẽ cùng rèn luyện , đang đợi em."
Lâm Đường nhớ tới ước định với bạn trai thì ngượng ngùng đến đỏ mặt, hổ thẹn : "Em quên mất! Xin , hại chờ lâu như ."
Cố Doanh Chu lắc lắc đầu : "Không việc gì , chắc là việc ở bộ kỹ thuật nhiều đúng ? Việc rèn luyện hôm nay tạm thời bỏ qua , cũng điều chỉnh thời gian một chút."
Sợ cô gái nhỏ cảm thấy áy náy nên bèn chuyển đề tài: "Cơm xong , em ăn cơm ." Anh sớm đoán Đường Đường việc chậm trễ cho nên cơm .
Lâm Đường nhớ tới Chân Mỹ Lệ còn đang chờ ngoài cửa nên với Cố Doanh Chu rằng đưa đồng nghiệp về đó đẩy xe đạp cửa. Lo lắng trong nhà của Chân Mỹ Lệ sốt ruột nên cô trèo lên xe đạp thì đạp luôn.
Tuy Cố Doanh Chu hiểu tại bạn gái nhỏ đưa một từng gặp qua về nhà, nhưng nhất định chuyện đều nguyên nhân. Không yên tâm để cô gái nhỏ ngoài một , nhanh ch.óng khóa kỹ cửa vội vàng chạy đuổi theo.
Nửa giờ , Lâm Đường đưa Chân Mỹ Lệ đến tận cửa nhà. Trời tối mịt, chỉ ánh trăng mới thể chiếu sáng lên mặt đường. Sau khi uyển chuyển từ chối ý định để trai đưa về của Chân Mỹ Lệ, Lâm Đường đầu rời .