Lâm Lộc chủ một nhà phát cho đám Tề Đại Phát mỗi một điếu t.h.u.ố.c.
Một nữa bật lửa lên, hút một ngụm.
Sau đó mới : "... Được , sẽ Đường Đường nhận lấy, cảm ơn lòng của ."
Đường Đường khi giúp đỡ thôn xóm cũng mong cầu nhận cái gì, nhưng mà trong thôn tâm, thì đó là một chuyện khác.
Đám Tề Đại Phát khách khí mà nhận lấy t.h.u.ố.c lá, nhưng mà nỡ hút.
Đưa lên mũi ngửi ngửi, biểu tình thực hưởng thụ.
Lời to !
Thuốc lá của nhà phúc cùng với của bản đúng là hề giống .
Người nông thôn áp lực cuộc sống lớn, cũng niềm yêu thích gì cao sang cả, chỉ thích chút t.h.u.ố.c lá như .
Không phiếu mua t.h.u.ố.c lá, hơn nữa t.h.u.ố.c lá cũng là loại đồ vật hiếm lạ, đại đa còn ngửi qua loại t.h.u.ố.c đạt chuẩn.
Bây giờ nhận một cây, thể dốc hết sức ngửi cho đủ.
"Chú hai Lâm quá khách khí , đó đều là việc nên , nếu bởi vì Đường Đường nhà chú, chúng cũng những ngày tháng ."
Một khác gật đầu .
"Còn thế thì , thời điểm của năm ngoái chúng còn đang phát sầu vì bắp khô quắt trong đất kìa.
Năm nay bắp nhà lõi thì to, hạt cũng nhiều... No đủ cả.
Càng đừng đến một hai tháng nay mỗi nhà còn thịt để ăn, cuộc sống thế , bảo đổi sang thần tiên cũng đổi."
Vợ con chăn ấm đệm êm, chính là những tháng ngày cho cảm thấy hạnh phúc nhất.
"Đường Đường cho đại đội một cái máy tuốt hạt, thể nhẹ nhàng hơn ít.
Chờ đến lúc đại đội chúng tuốt xong bộ hạt bắp, khéo còn thể dùng loại máy móc đổi một vài chỗ từ những đại đội khác nữa."
Lời cuối cùng là của một thanh niên đầu óc linh hoạt trong thôn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1104.html.]
Mọi ở đây đồng loạt sửng sốt.
Cảm giác như lời cung cấp cho bọn những ý tưởng mới.
.
Bọn họ máy móc, hiệu suất chắc chắn nhanh hơn các đại đội khác nhiều.
TBC
Cái máy đó cất giữ cũng để gì, nếu thể đổi những cái khác càng .
Cái gọi là *vật tẫn kỳ dụng! (sử dụng hết bộ công dụng của đồ vật)
Lâm Lộc vỗ mạnh một cái bả vai thanh niên, tán thưởng : "Ý tưởng tồi! Có thể đề nghị với đội trưởng đại đội một chút."
Đầu óc trẻ tuổi quả thực là linh hoạt!
Người thanh niên thấy bản cha của Văn Khúc Tinh khen ngợi, cả đều chút lâng lâng.
Đưa đồ vật xong xuôi, đám đàn ông trong thôn ai về nhà nấy, của Lâm gia cũng xoay trong nhà.
Chu Mai chậc một tiếng, : "... Con sống hai mươi mấy năm nay, cũng từng thấy qua trong cả một thôn chuẩn của hồi môn cho con gái nhà , vẫn là Đường Đường mặt mũi."
Lâm Thanh Thủy đồng ý với lời , đối với việc kiêu ngạo bất mãn.
Kiêu ngạo là bởi vì em gái đáng như thế; bất mãn là bởi vì trong thôn cướp mất việc của em trai bọn họ.
"Đường Đường vì thôn mà chuyện như , tỏ chút thái độ cũng là chuyện bình thường."
Điều duy nhất đáng sốt ruột đó chính là, của hồi môn mấy em bọn họ chuẩn cho Đường Đường phần gia cụ .
Hai vợ chồng Lâm Lộc và Lý Tú Lệ cũng nghĩ tới, hai bọn họ cũng hành động của trong thôn cho ngơ ngác.
Lý Tú Lệ sợ trong nhà ngoài bậy bạ cái gì, biểu tình nghiêm túc : "Được , ngoài đừng lung tung gì cả, việc tiên cũng cũng đừng với Đường Đường, miễn cho con bé gánh nặng tâm lý."
Mọi trong Lâm gia vốn dĩ cũng khoe khoang việc , dứt khoát lưu loát mà gật đầu.
Ngay cả mấy đứa trẻ con trong nhà cũng nghiêm nghiêm túc túc mà gật đầu, ghi tạc trong lòng những lời Lý Tú Lệ .