Thân thể Lâm Lộc cứng đờ.
Nghe rõ ràng là tiêm, rụt cổ .
"Không cần đúng ?" ông hậm hực .
Ông sợ đau, nhưng đối với chuyện kim đ.â.m trong da , trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Lý Tú Lệ nghiêm mặt, lời còn khỏi miệng, giọng lạnh lùng của Cố Doanh Chu vang lên.
"Đường Đường sẽ lo lắng."
Lâm Lộc bẹp miệng, trong giây lát đ.á.n.h mất năng lực giãy giụa.
Đáy mắt Cố Doanh Chu hiện lên ý , : "Chú , thôi, cháu đưa chú tiêm phòng chống bệnh, đợi Đường Đường tỉnh chúng cháu còn về trong huyện để ."
Lý Tú Lệ thấy trai sợ phiền toái, càng thêm yêu thích con rể tương lai .
Vỗ cánh tay Lâm Lộc, trừng ông : "Nhanh lên, Doanh Chu còn chê phiền toái, ông còn dong dài lằng nhằng cái gì."
Bà với Lâm Lộc xong, nhưng dùng ánh mắt dịu dàng về phía Cố Doanh Chu.
"Doanh Chu , cha Đường Đường giao cho cháu đó, tiêm xong thì đưa chú về đây luôn nhé, đừng chậm chuyện chính của các cháu."
Cố Doanh Chu đồng ý: "Dì yên tâm."
Dứt lời, về phía Lâm Lộc, hai ngoài cửa.
Những khác nhớ thương xe việt dã khí phái , già trẻ gái trai vẫn luôn theo sát phía .
Cố Doanh Chu mở ghế đưa máy tuốt hạt ngoài.
Sau đó qua về phương pháp sử dụng chiếc máy cho Lâm Thanh Thủy, mới mở cửa xe, để cho Lâm Lộc lên xe.
TBC
Sau khi xe chạy một hồi lâu, Lâm Lộc mới hốt hoảng hồn.
"Doanh Chu, cháu cái thứ đồ là máy tuốt hạt ? Nhanh như xong hả?" Ông khiếp sợ hỏi.
Mấy ngày hôm vẫn còn đang về máy tuốt hạt, bây giờ tới nơi?
Ông còn tưởng năm nay dùng cơ đó!
Cố Doanh Chu gật đầu: " ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1096.html.]
Nghĩ dáng vẻ cô gái nhỏ cầm bản vẽ liên hồi, khóe mắt đuôi mày cũng lộ ý nhẹ nhàng.
Lâm Lộc nghĩ đến máy tuốt hạt, trái tim bay vèo trở về nhà.
Tạm thời , chỉ thể đè xuống nỗi kích động.
Ông hỏi: "Doanh Chu, chú thấy cháu máy tuốt hạt dùng điện hả? Vậy cần lột từng viên nữa đúng ?"
Cố Doanh Chu trả lời: "Vâng, khi khởi động máy móc, chỉ cần ném bắp ngô ào ào là ."
Lâm Lộc nhận câu trả lời chắc chắn, nụ mặt càng tươi hơn.
Hận thể ngay lập tức trở trong thôn, đến cái máy .
Cố Doanh Chu nhận Lâm Lộc sốt ruột về nhà, chân nhấn ga, chạy về hướng trạm y tế nhanh hơn.
Tiêm phòng chống bệnh uốn ván như cũng cần bệnh viện huyện, chỉ cần đến trạm y tế là .
Điều kiện của Trạm y tế đơn sơ, nhà ngói cũ nát, bên trong đặt một cái bàn, cái ghế và hai bác sĩ.
Cố Doanh Chu dừng xe ở cách đó xa, dẫn Lâm Lộc tới.
Lúc ở cửa trạm y tế, một cánh cửa vỡ nát, ván cửa một đàn ông hô hấp mỏng manh, mặt tái mét.
Bên cạnh tấm ván gỗ mấy làn da ngăm đen ở đó, đàn ông nông dân ăn mặc rách nát.
Một đàn ông trong đó mặt đầy vẻ khẩn cầu mà một nữ nhân viên trạm y tế, trong giọng mang theo tiếng run rẩy.
"Bác sĩ, cầu xin cô cứu em trai yêm, thằng bé còn đến hai mươi, còn kết hôn nữa, cầu xin cô..."
Nữ nhân viên trạm y tế đàn ông mặt đất thường thường co rút, mặt xuất hiện vẻ đành lòng.
"... Xin , nơi cứu , nhanh đưa đến bệnh viện huyện , nơi đó nhiều bác sĩ giỏi, lẽ còn hy vọng..."
Nói như , nhưng trong lòng cô cảm thấy trẻ tuổi còn thể cứu .
Người đàn ông xổm xuống, ôm lấy đầu, phát một tiếng gào rống đè nén.
Cõng đứa em trai tấm ván gỗ lên, vùi đầu về phía trong huyện.
"Tiểu Ngưu, kiên trì, đưa em bệnh viện!"
Cậu trai tên là Tiểu Ngưu c.ắ.n c.h.ặ.t khớp hàm, chân tay càng run rẩy hơn.