Trong lòng Văn Xương chấn động, nơi đáy mắt như lóe lên một ngọn lửa rực rỡ. Anh xoa xoa đầu đứa con trai thành thục hơn nhiều so với , : "... Ba sẽ cố gắng kiên trì, tranh thủ thời gian để ở bên các con."
Cho dù hàng đêm đau đến thở nổi, chỉ kết thúc cho xong hết chuyện nhưng vì vợ con, sống tiếp. Anh kiên cường sống, thể để tới giờ khắc cuối cùng trong cuộc đời vẫn c.h.ế.t nhắm mắt .
Văn Cảnh Văn Xương sống thống khổ đến thế nào, khi câu trả lời chắc chắn của ba thì nhếch môi .
Văn Cảnh vươn nắm tay gầy nhom như chân gà, học theo dáng vẻ khi còn nhỏ cụng tay hứa hẹn với ba . Văn Xương phối hợp duỗi nắm tay, hai cha con cụng tay giao hẹn. Ba sẽ cố gắng nỗ lực hết để sống sót, để ở bên ba con!
Hai cha con đỡ lẫn khỏi phòng. Lăng Lôi liếc mắt bọn họ một cái nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.
Sao Văn Xương thể rằng vợ vẫn đang tức giận ? Trên mặt lộ một nụ khổ, giận dỗi lâu thật đấy!
Văn Tuyết vẫy vẫy tay với ba và trai với vẻ mặt thèm ăn,"Ba ơi, trai ơi, hai nhanh lên chút , hôm nay thịt đấy!"
Văn Cảnh đến thịt thì cái bụng đói meo kêu vang lên, nuốt nước miếng ực một tiếng rõ to. Cậu khiếp sợ hỏi: "Thịt ? Mẹ ơi, mua thịt ạ?" Nhà giàu tới nỗi thể ăn nổi thịt từ khi nào ?!
Vừa chuyện, hai cha con đến bàn ăn. Quả nhiên là thịt, còn mấy món ăn ngon lâu ăn nữa. Văn Cảnh cao giọng hỏi tiếp: "Mẹ ơi, phát tài ?"
Văn Xương cũng trưng vẻ mặt nghi hoặc mà về phía Lăng Lôi. Từ khi xảy chuyện, ngoại trừ ngày lễ ngày tết sẽ cắt chú thịt thì bình thường trong nhà ít khi ăn thức ăn mặn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1081.html.]
Cho dù là bệnh thì ba ngày mới vợ cứng rắn ép ăn một quả trứng gà để bồi bổ thể một , từ đến nay thức ăn bàn cơm vẫn luôn từ ba thứ là cà rốt, cải trắng và khoai tây. Bữa cơm phong phú hôm nay thể so với khi điều kiện trong nhà vẫn còn chứ!
Lăng Lôi thấy phản ứng của trong nhà thì trong lòng khó tránh khỏi chút chua xót, điều kiện trong nhà kém nên mấy đứa nhỏ đều chịu ấm ức. Chị lên tiếng giải thích: "Đây quà cảm ơn do đồng nghiệp mới của bộ kỹ thuật tặng cho , mau xuống , ăn thì lạnh mất."
Mọi theo thứ tự mà xuống.
Một đĩa thịt kho củ cải vài miếng, chỉ cần tùy tiện chia một chút là hết.
Hai em Văn Cảnh và Văn Tuyết mỗi híp mắt ăn một miếng nhỏ, dư một miếng lớn thì cả hai hẹn mà cùng gắp cho Văn Xương,"Ba, ba ăn thịt , ăn thịt xong thì ba sẽ sức lực."
" , trai con sai, ba ăn nhiều nhé."
Trong lòng Văn Xương vô cùng ấm áp. Lăng Lôi thấy thì liếc mắt một cái, bất mãn : "Cho ba các con ăn ba các con việc đấy! Sao ở yên đó nghỉ ngơi và chăm sóc thể ." Đây chuyện mà một hai miếng thịt thể bù .
Văn Xương thấy vợ chịu để ý đến thì lập tức vui vẻ mặt. Anh sờ sờ lên mu bàn tay Lăng Lôi, : "Yên tâm , còn ở cùng với con em thêm mấy năm nữa, sẽ phá hỏng thể ." Đây là lời thật lòng. Nếu nhờ vợ con chung tay chống đỡ thì kiên trì nổi từ lâu .
Lăng Lôi định rút tay nhưng rút nổi, đành dứt khoát từ bỏ,"Anh là ."
Hai em Văn Cảnh và Văn Tuyết thấy dáng vẻ dính lấy của ba thì đồng thời trưng vẻ mặt buồn nôn, chỉ là trong hai đôi mắt đều tràn đầy ý . Đây mới là hạnh phúc chứ!
TBC