Cơm nước xong, thời gian còn sớm. Cố Doanh Chu rửa bát đũa dọn sạch nhà bếp, đó móc một hộp t.h.u.ố.c mỡ trong túi đưa cho Lâm Đường,"Đây là ngày đầu tiên em vận động nên chắc chắn sẽ khó chịu, khi ngủ bôi cái lên cánh tay và đùi thì ngày mai sẽ dễ chịu hơn một chút." Khi Đường Đường chơi bóng rổ thì chuẩn t.h.u.ố.c mỡ , chỉ đề phòng trường hợp .
Trong tay Lâm Đường t.h.u.ố.c mỡ giảm bớt nhức mỏi đây từng cho nhà dùng, nhưng nhận sự quan tâm của bạn trai nên cô vẫn mỉm nhận lấy,"Buổi tối em sẽ dùng!"
Cố Doanh Chu sự ngây ngẩn trong chốc lát mặt cô, chạm nhẹ ch.óp mũi Lâm Đường,"Anh em t.h.u.ố.c hơn nhưng đây là tâm ý của , em xem xem cái nào hơn thì dùng, cần cảm thấy khó xử ." Chỉ là t.h.u.ố.c mỡ thể trực tiếp bôi lên nên tương đối tiện.
Lâm Đường sờ sờ ch.óp mũi, chuyển đề tài: "Thuốc mà em cho , còn ?"
Cố Doanh Chu lên tiếng: "Vẫn Còn."
"Nếu dùng hết thì cứ thẳng, với em thì cần khách sáo." Cái gì cô cũng thiếu, đặc biệt là các loại t.h.u.ố.c thì càng thiếu.
Cố Doanh Chu lời đầy hào phóng của bạn gái nhỏ thì khẽ tiếng, mặt vẫn phối hợp đáp: "Được, khách sáo với em ."
Thấy thời gian còn sớm, khi dặn dò Lâm Đường khóa kỹ cửa thì Cố Doanh Chu đạp xe đạp về nhà.
Xác thật lúc Lâm Đường cũng lười ngâm chân nữa, khi dùng t.h.u.ố.c mỡ bạn trai đưa thì lên giường, kéo chăn... mấy giây ngủ mất.
-
Lăng Lôi bận xong chuyện trong xưởng, hơn tám giờ mới về đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1079.html.]
Vừa mở cửa tiếng ho khan nho nhỏ trong phòng ngủ, n.g.ự.c của Lăng Lôi cứng . Chị vội buông đồ vật trong tay xuống, bước nhanh trong phòng ngủ nơi phát âm thanh,"Văn Xương, chứ?" Chị chuyện rót một chén nước, đó đỡ đàn ông gầy yếu giường dậy.
Văn Xương thấy vợ khẩn trương đến mức mặt mũi trắng bệch thì vỗ vỗ tay chị, nhịn tiếng ho sắp phát ,"Anh , chỉ là thấy tiếng mở cửa nên mới sốt ruột thôi."
Lăng Lôi thở phào nhẹ nhõm một , oán trách: "Không việc gì là , lắm ! Nếu thể thì đừng gấp gáp như , em cũng chạy mất ."
TBC
Văn Xương hiền lành ,"Là do đúng, để em nhọc lòng ."
Đáp chính là cái lườm của phụ nữ. Lăng Lôi tức giận : "Anh loại lời !"
Biết chồng luôn cảm thấy hổ thẹn khi thể gánh vác trách nhiệm gia đình, Lăng Lôi sợ nghĩ nhiều nên cũng tiện thêm gì nữa. Chị dậy định thu dọn quần áo bẩn trong phòng nhưng tìm nửa ngày cũng tìm thấy, vội đầu về phía Văn Xương,"Anh giặt quần áo ?"
Sắc mặt chị vô cùng khó coi. Thật là khi Văn Xương nghiên cứu hít quá nhiều khí hại nên phổi xảy vấn đề, dậy còn khó chứ đừng gì đến việc nhà
Văn Xương cúi đầu chuyện. Bảo cả ngày ở nhà như một kẻ tàn phế, thể nào .
Tuy Lăng Lôi hiểu suy nghĩ của chồng nhưng cũng thực sự tức giận vì dáng vẻ quý trọng thể của . Nhìn dáng vẻ cố chấp của đàn ông khiến nước mắt chị nhịn mà rơi xuống, sự khổ sở tràn đầy trong lòng. Chị thêm câu nào nữa, khỏi phòng tới nhà bếp.
Cả gia đình bọn họ ở trong căn nhà mà xưởng phân cho, nhà lớn nên khi nấu cơm nấu ở ngoài hiên, mấy nhà nấu cơm cùng một chỗ.
Văn Xương theo bóng dáng vợ, bàn tay nắm thật c.h.ặ.t. Anh chỉ giật giật miệng mà lời nào, thế nhưng gân xanh nổi mu bàn tay để lộ tân trạng bình tĩnh của .