Chu Côn Bằng thấy em gái trách thì yên tâm, nghiêm mặt : "Anh là trai ruột của em, mấy lời khách khí như gì."
Thấy sắc mặt gầy yếu của em gái cực kỳ tái nhợt, yên tâm : "Nếu thể em thoải mái thì đừng vội, cứ ở nhà nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa . Đội vận chuyển cũng việc gì gấp, chăm sóc cho cháu ngoại trai lớn của mới là chuyện quan trọng nhất."
Trên mặt Chu Bội Du lộ một nụ nhẹ nhàng,"Em việc gì mà. Sao đó là cháu ngoại trai lớn, lỡ như là cháu ngoại gái thì ?"
"Cháu ngoại gái ?" Chu Côn Bằng ngẩn . Anh vẫn luôn nghĩ nếu em gái sinh một đứa con trai để dưỡng lão cho em thì hơn, nhưng thật sự nghĩ tới trường hợp em gái sẽ sinh con gái.
Đầu óc bỗng nhiên hiện một hình ảnh mềm mềm mại mại vô cùng đáng yêu, đôi mắt của chợt sáng lên,"Cháu ngoại gái thì càng !!" Nếu là đứa bé mềm mại đáng yêu như em gái thì càng thích hơn.
Chu Bội Du chỉ cần liếc mắt qua cả của đang suy nghĩ cái gì, tâm tình cô chợt hơn nhiều. Hai em , khúc mắc vốn dĩ bao nhiêu lập tức tiêu tan hết sạch.
-
Bên , khi cung văn hoá bắt đầu đông thì Cố Doanh Chu bèn chở Lâm Đường về nhà.
Hơn một giờ liên tục vỗ vỗ đ.á.n.h đ.á.n.h chạy tới chạy lui, chân tay của Lâm Đường mất hết sức lực, khoa trương hơn một chút thì cô như sắp liệt luôn . Nói thật, nếu lôi kéo cô rèn luyện mà là bạn trai của thì cô cho ăn một đ.ấ.m từ lâu . Mệt mỏi c.h.ế.t mất thôi!
Cố Doanh Chu cảm giác hô hấp của cô gái nhỏ cực kỳ gấp gáp, cả đều vô lực thì mặt lộ vẻ bất đắc dĩ,"Thân của em quá yếu , ngày nào cũng rèn luyện cùng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1077.html.]
Biểu tình của Lâm Đường suy sụp,"Hàng ngày thì cần , mỗi tháng một ?"
TBC
Nói xong, cảm giác mỗi tháng một hình như vẻ lười nên cô bổ sung: "Thực sự em chỉ cần dùng một quyền là thể đ.á.n.h c.h.ế.t một con lợn rừng , nếu tin thì hôm nào hai lên núi dạo nhé?" Vốn dĩ cô bại lộ phận đại lực sĩ của , nhưng để thoát khỏi ' khổ hình ' rèn luyện hàng ngày thì hình tượng gì đó đều quan trọng!
Trong đầu Cố Doanh Chu thoáng hiện lên hình ảnh bạn gái nhỏ dùng một tay kéo mấy lợn rừng, nhưng nhanh ch.óng gạt bay. Chỉ cần tận mắt thấy thì Đường Đường vẫn là cô gái nhỏ yêu kiều mềm mại trong lòng ! Anh hỏi : "Em tự hình của em bây giờ , thử xem lời của em đáng tin ?"
Lâm Đường thì lập tức xù lông, sống lưng thẳng tắp,"Em như thế nào hả? Em khỏe lắm đó!" Cô cực kỳ rõ ràng và hăng hái, quyết tâm để bạn trai tinh thần đến bao nhiêu.
Cố Doanh Chu lắc lắc đầu, vẫn đồng ý. Anh để ý kỹ, chỉ cần hô hấp khi bạn gái đang rèn luyện là thể năng của cô quá .
Lâm Đường câu trả lời thì cả héo rũ trong nháy mắt. Cô nện trán lên lưng đàn ông bồm bộp, giọng mềm mại đáng thương: "Chu Chu, đúng là vô tình mà! Anh nhẫn tâm, độc ác, lòng thương , lý..."
Cố Doanh Chu giọng nhỏ nhẹ mềm mại tinh thần thì cạn lời. Rốt cuộc là ai lý cơ? Thôi , bạn gái của thì còn thể thế nào nữa? Chỉ thể dung túng cưng chiều thôi!
Trầm ngâm một lát, Cố Doanh Chu : "Một tuần rèn luyện năm ngày, thứ tư và chủ nhật thì nghỉ ngơi..."
Lâm Đường thấy thỏa hiệp thì đôi mắt lập tức sáng ngời,"Được! Quyết định như đấy nhé!" Giọng nén nổi sự vui vẻ.