Vẻ mặt Lâm Đường thì tái mét.
"... Anh như thì sẽ mất em đấy!!"
Cố Doanh Chu nhếch mép, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng lập tức giống như băng tuyết đang tan.
"Anh sẽ để điều đó xảy ." Giọng điệu vô cùng chắc chắn .
Lâm Đường bực buồn .
Nghe lời đập quả bóng trong tay, mở miệng chịu nhận thua : "Nếu còn như , thì thực sự sẽ Chú cô sinh đấy."
Cố Doanh Chu bao giờ thấy từ Chú cô sinh.
dựa bộ não thông minh của bản , đem ba chữ đó suy nghĩ , đại khái thể đoán nghĩa của chúng.
"Anh em, tất nhiên sẽ độc cả đời ."
Hai tai của Lâm Đường nóng lên khi thấy đàn ông dùng giọng điệu trầm ấm những lời .
Cô dùng tay quạt, bắt chước dáng vẻ phong lưu tiêu sái khi ném bóng rổ của khác, ném bóng về phía rổ.
'duang'——
Quả bóng đập vành rổ, nảy lên hai đó rơi xuống đất.
Không những trai, ngầu, mà còn cảm thấy chút hổ.
Cố Doanh Chu chạy chậm nhặt quả bóng về, nghiêng đầu về phía Lâm Đường : "Em đang học ném bóng rổ ?"
Sau khi hỏi , nghiêm túc nêu ý kiến : "Anh tán đồng em học ném bóng lúc , mà nên học đập bóng , đợi khi nào em thể dẫn bóng chạy thì sẽ dạy em ném bóng rổ."
Lâm Đường: "..."
"Em học ném bóng rổ, em chỉ thử một chút mà thôi."
Anh chính là kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t câu chuyện!
Cố Doanh Chu giống như thở phào nhẹ nhõm, khẽ gật đầu : "Ừm, chúng tiếp tục nhé."
Nụ mặt Lâm Đường dần dần biến mất.
Nếu ông trời cho cô một cơ hội để lựa chọn , cô nhất định sẽ...
Liếc ánh mắt chuyên chú, dịu dàng của Cố Doanh Chu về phía , trái tim Lâm Đường như ngừng .
Ừm, cô vẫn nên học chơi bóng rổ thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1074.html.]
Có một đàn ông trai như thế huấn luyện viên, kẻ ngốc mới chịu học!
-
Ở một bên khác.
Khi Chu Bội Du về đến nhà, trai của cô là Chu Côn Bằng đợi sẵn ở cửa.
Nhìn thấy em gái của về, Chu Côn Bằng lên đón, nhưng đó hổ lui .
Đợi đến khi thấy mấy thứ Chu Bội Du đang cầm, kiên định bước đến, giúp em gái cầm lấy mấy thứ .
"Em gái, em khỏe ? Anh đến thăm em."
Hai mắt của Chu Côn Bằng nóng lên khi thấy đứa em gái vốn dĩ xinh kiêu ngạo của biến thành bộ dáng như bây giờ.
TBC
Nếu rằng Đinh Dật sẽ gặp chuyện như , cả nhà nhất định sẽ đồng ý cho hai đứa nó kết hôn.
Sau em gái sống như thế nào đây!
Chu Bội Du vẻ lo lắng mặt của trai, l.i.ế.m đôi môi khô khốc, cầm chìa khóa mở cửa : "Chúng nhà ."
Chu Côn Bằng thấy em gái như , khuôn mặt đen to ngay lập tức vui vẻ giống như một kẻ ngốc.
"Được, nhà." Anh vui vẻ .
Phải rằng từ khi em gái cả nhà họ cầm tiền của nhà họ Mẫn, bán chức vụ của Định Dật , con bé liền vô cùng căm hận họ.
Sợ em gái chọc tức, cùng những trong nhà chỉ dám lén lút đến thăm con bé, dám xuất hiện mặt nó.
Hôm nay em gái ngoài nên mới dám chạy đến đây.
Sau khi nhà, Chu Bội Du dậy định rót nước, Chu Côn Bằng thấy thì vôi vàng giật lấy.
"Em gái, để , em nghỉ ."
Chu Bội Du cũng khách , mặc kệ .
Chu Côn Bằng rót nước xong, hai tay đặt lên đầu gối, thẳng lưng giống như là học sinh tiểu học .
Căng thẳng đến mức dám thở mạnh.
Chu Bội Du uống một hớp nước, ánh mắt nhàn nhạt liếc : "Anh đến đây gì? Nếu như chỉ là đến thăm em thì cần ."
Chu Côn Bằng vội vàng : "Sao thể cần chứ, em là em gái của , lo lắng cho em, còn sẽ thường xuyên đến thăm em nữa."
"Bảo em về nhà ở em đồng ý, cứ cố chấp sống một , như thì và thể lo lắng chứ? Em gái, nếu em cùng về nhà nhé, chúng giống như đây , ?"