" mới tới xưởng dệt bông, cũng chỉ với cô hơn một chút, mong cô thể giúp cho đỡ , những khác đều quen ..."
Lời cũng với như là hợp tình hợp lý.
Nếu Tần Tố Khanh qua vài chuyện của Mẫn Phi Anh cho Lâm Đường, cô cũng sắp tin tưởng .
"Là thật sự quen ?" Lâm Đường tủm tỉm hỏi.
Mẫn Phi Anh phát hiện ngữ khí của câu bình thường, đột nhiên sang .
Chỉ thấy đôi mắt Lâm Đường thanh triệt thấy đáy, mặt lộ nụ nhàn nhạt, thoạt đơn thuần vô hại, hề chút uy h.i.ế.p nào.
Không chỗ nào thích hợp, Mẫn Phi Anh gật gật đầu,"Là thật sự."
Không nghĩ đến cái gì, ánh mắt cô tìm tòi nghiên cứu hỏi: "Cô thấy cái gì ?"
Lâm Đường nắm lấy cái tay của Mẫn Phi Anh đang kéo .
"Cái đó quan trọng! và cô , đồng chí Mẫn cần bày bộ đang như thể chúng quen thuộc như ."
"Còn sự bối tối trong lời cô , khi một cảnh mới đều quen , một thời gian sẽ hơn thôi. ."
"Còn nữa, cô đang yêu đương với đồng chí Dương Đốc , bảo quen ai?"
Cho nên, tới đây để lừa gạt ai thế?
Mẫn Phi Anh nghĩ tới Lâm Đường ngay cả chuyện cô và Dương Đốc yêu cũng , trong lòng thầm cảm thấy thú vị, mặt lộ chút gì.
" đúng là đang yêu đương với Dương Đốc, nhưng là nam đồng chí, duy cho cùng cũng quá tiện, mà đồng Lâm cũng là đồng chí nữ, cô hẳn là thể hiểu đúng ?"
Không, hiểu.
Lâm Đường nhàn nhạt , một câu Mẫn Phi Anh hiểu .
" hội chứng sợ độ cao."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1071.html.]
Mẫn Phi Anh: "..."
"Cái gì cơ?" Cô hỏi.
Lâm Đường thản nhiên giải thích : "... thích những suy tính trong lòng nhiều hơn cả tổ ong vò vẽ."
Mẫn Phi Anh sững sờ, đợi đến lúc hiểu thì vẻ mặt cô vô cùng tức giận.
"Cô là ý gì hả?" Ánh mắt cô ác độc ác về phía Lâm Đường.
Tần suất những ngón tay xoa bóp lên hộp càng ngày càng cao, cố gắng kiềm chế cơn tức giận đang trào dâng trong lòng.
TBC
Lâm Đường tủm tỉm : "Ý mà , đồng chí Mẫn thông minh như thể hiểu chứ, với cô cũng thiết gì, cũng hứng thú bạn với cô, như cô hiểu ?"
Vẻ mặt của Mẫn Phi Anh càng ngày càng trở nên xí.
Đôi mắt đó toát ánh sáng lạnh lùng giống như một con thú hoang, khiến khác vô cùng sợ hãi.
Lâm Đường mỉm thẳng cô , vẻ mặt chút đổi.
Một lúc , Mẫn Phi Anh rũ mắt xuống, phá lên.
Vẻ mặt của Lâm Đường đổi nhưng trong lòng đề cao cảnh giác. ... Má ơi, đời thật sự biến thái!!!
Lại ngờ , Mẫn Phi Anh cũng hành động gì cả.
Cô liếc mắt chằm chằm Lâm Đường một lúc lâu để một câu ' ', đó xoay rời .
Vừa , trong mắt cô bao phủ một tầng sương lạnh, cúi xuống chiếc hộp trong tay, khóe miệng cô dần dần nhếch lên.
Lòng đề phòng còn khá mạnh, cẩn thận hơn nhiều so với con ngốc ở nhà máy thép.
Lâm Đường cũng Mẫn Phi Anh định cái gì, mặc dù trong lòng cô sẽ đề phòng cô nhưng cũng đến mức ngày ngày đều lo lắng hoảng sợ.
Mọi âm mưu quỷ kế đều chịu khi đối mặt với sức mạnh.