Tô Kỳ hổ tới khóe miệng run rẩy. cảm giác một màn như từng gặp ở , cẩn thận nghĩ , còn là tái hiện cảnh tượng cha và ông bạn già của ông tạm biệt ư?
Câu "ông bạn già" quen thuộc , tới cái ngữ khí cũng đổi. Lâm Đường tỏ vẻ chọc trúng manh tâm của cô. Lại cảm thấy vô cùng khả ái, cảm giác phức tạp dị thường.
Cô chọc chọc Cố Doanh Chu mặt vô biểu tình bên cạnh, thấp giọng : "Tranh Tranh về tỉnh thành rốt cuộc học những cái gì?"
Một nhóc đáng yêu đột nhiên trở nên khờ như . Cố Doanh Chu nhíu mày : "Có thể đang học như vẹt?"
Hơn nữa còn là học ở một ông cụ?
bên , Lâm Chí Thành cũng cảm thấy quái quái. thấy vẻ mặt sắp của bạn mới thì chụp bay suy nghĩ thoáng hiện trong đầu óc. Cô nhỏ từng là đối xử với những hành vi quái dị cũng dùng tình yêu, kiên nhẫn, bọn họ cũng cố ý như .
Giống hệt như ông lão ngốc trong thôn luôn cho bản trở nên dơ bẩn , mới sinh là một kẻ ngốc, ông cũng quyền lựa chọn. Ừm, Cậu bao dung bạn mới.
Chỉ thấy biểu tình Lâm Chí Thành nghiêm túc, ánh mắt che lấp đồng tình. Vỗ Vỗ bả vai Tô Tranh: "Tớ sẽ, cũng bảo trọng, thời gian tới đây chơi."
Nói chừng chơi cùng với thể trị khỏi bệnh cho thì . Trước đây khi chơi cùng với , Tô Tranh vô cùng bình thường mà.
Tô Tranh cho rằng đồng bọn mới luyến tiếc bản , tức khác vô cùng cảm động. Tình cảm càng thêm dư thừa.
"Cậu thật là một đồng chí bụng nhiệt tình! Có thời gian thì tỉnh thành, tớ cũng dẫn chơi, đảm bảo vui thấy đường về."
Tỉnh thành nhiều nơi thú vị lắm, thời gian chơi đập chuột, tuy rằng nhà cũng chuột.
Lâm Chí Thành vẫn chỉ là một thiếu niên mà thôi, luôn tràn ngập tò mò với thế giới bên ngoài.
TBC
Cậu cảm thấy hứng thú với tỉnh thành ở trong miệng Tô Tranh, nhưng cũng nơi đó xa. Vì thế, lắc đầu từ chối.
"Bây giờ tớ tỉnh thành , bây giờ tớ còn đang xài tiền trong nhà, nên ngoài chơi.
Chờ đến lúc tớ tự kiếm tiền, sẽ tìm ."
Tô Tranh hiểu.
Ở trong mắt bé, trong nhà cho tiền để bé tiêu là chuyện bình thường, vì còn tự kiếm tiền?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1057.html.]
Trong lòng hoang mang, nhưng nhóc cũng hỏi, mà là : "Tớ tiền, thể mua vé cho ."
Lâm Chí Thành chút suy nghĩ, vẫn lắc đầu.
"Không ! Cô nhỏ của tới quân t.ử chi giao đạm như nước*."
*Trích trong câu: "Quân t.ử chi giao đạm nhược thủy, tiểu nhân chi giao cam nhược lễ; quân t.ử đạm dĩ , tiểu nhân cam dĩ tuyệt". Người quân t.ử khi kết giao thì đạm nhạt như nước, còn tình cảm giao hảo của kẻ tiểu nhân ngọt ngào như rượu. Kết giao của quân t.ử tuy nhạt nhưng lâu dài thiết, tình cảm của kẻ tiểu nhân tuy ngọt ngào, vồ vập nhưng dẫn đến tuyệt giao.
"Mặc kệ là quan hệ như thế nào một khi dính dáng tới lợi ích, và tiền cũng sẽ thuần túy nữa.
Bao lớn ăn uống ăn bao lớn chén cơm, tớ sẽ chiếm tiện nghi của ."
Hừ hừ, vẫn nhớ rõ lời của cô nhỏ đấy.
Viên đạn bọc đường đừng mơ tưởng d.a.o động đến ý chí của Lâm Chí Thành nhóc.
Tô Tranh thấy cũng ngốc luôn.
Không thì thôi, nhiều như gì?
"Được thôi, thì thôi, ai bảo là bạn tớ chứ, hôm nào tớ sẽ đến tìm ."
Nói xong, về phía Tô Kỳ, qua là nhóc ý định gì đó.
Tô Kỳ sững , lấy tay che mặt .
Bước lên, lừa dối che cái miệng thối của thằng con trai hiếu thuận nhà .
Nhìn về phía Lâm Lộc và Lý Tú Lệ, : "Hôm nay quấy rầy hai bác , cháu và Nhiễm Nhiễm về sẽ chính thức đến thăm nhà, thời gian còn sớm, chúng cháu xin phép về ."
Tô Tranh vẫn chuyện thêm với bạn mới, liều mạng giãy giụa.
Tức giận trợn trắng mắt.
ba nhóc ghét bỏ nhóc ầm ĩ, cho nên cho.