Thấy cha chỗ cách nhà bếp xa để chuyện thì ngẩn : "Cha, , cơm chín ."
Lâm Lộc thể cường ngạnh đối với con gái , mặt tràn ngập nụ .
"Ai, ."
Sau khi chuyện thì chắp tay lưng qua. Vừa thấy thức ăn vè tồi, ông thể thừa nhận rằng thua, thua ở phương diện nấu cơm.
mà, đáy lòng thật sự vui vẻ. Nguyện ý nấu cơm vì Đường Đường, , thêm một điểm.
Ngô ở ngoài ruộng của đại đội bẻ về gần hết, xưởng tương một nữa khôi phục hoạt động.
Lâm Thanh Thủy và chu Mai trong xưởng việc, buổi tối mới thể về. Người may mắn nhấm nháp tay nghề của Cố Doanh Chu chỉ Lý Tú Lệ, Lâm Lộc, Lâm Thanh Sơn, cha con Tô Kỳ, Lâm Đường và bốn đứa nhóc nhà họ Lâm.
Trên bàn cơm.
Tô Kỳ cơm hôm nay là do Cố Doanh Chu , kém chút nữa phun cơm từ lỗ mũi. May mà nhịn xuống , cơm nuốt vội xuống sặc, trong miệng phát tiếng ho khan kịch liệt.
TBC
Cố Doanh Chu mặt đổi sắc tới nắm c.h.ặ.t nắm tay, đ.ấ.m đ.ấ.m lưng Tô Kỳ. Tô Kỳ ho khan thêm vài tiếng mới tính định . Cố Doanh Chu đưa qua một chén nước, khó đùa: "Được ăn cơm em nấu mà mừng tới như ?"
Tô Kỳ: "!!!"
Làm lơ ánh mắt như gặp quỷ của Tô Kỳ, Cố Doanh Chu tiếp tục ôn nhu : "Nếu như rể thích, về em sẽ còn cho ăn, cần gấp như ."
Quả nhiên là quân t.ử đoan chính, trong sáng như gió. Chỉ gương mặt , ... kiểu gì cũng tính lừa gạt.
Lý Tú Lệ đả động tới , vẻ mặt vô cùng hài lòng: "tay nghề của Doanh Chu xác thật tồi."
Không riêng gì tay nghề tồi mà con cũng cẩn thận chu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1056.html.]
Nhìn bàn đồ ăn , còn băn khoăn về khẩu vị của Lâm Đường, cũng suy xét tới cả mấy đứa nhỏ. Mẹ vợ còn rể, càng càng thấy vui mừng.
Nếu đây bà cho thanh niên Cố Doanh Chu 90 điểm thì hiện tại là 99 điểm.
Vốn dĩ là cho điểm tối đa nhưng sợ kiêu ngạo nên bớt một điểm.
Trên gương mặt đẽ của Cố Doanh Chu lộ nụ nhẹ, ngoài miệng khiêm tốn : "Còn hi vọng tăng lên."
Nhìn cô gái nhỏ ăn tới mức thỏa mãn, ý nơi đáy mắt tăng thêm.
Đường Đường quá gầy, cần học nấu nhiều món ăn một chút, nuôi cô gái nhỏ béo thêm một chút. Tô Kỳ cảm thấy em vợ của trở nên vô cùng xa lạ. Bình thường lúc ăn sẽ giữ lê nghi ăn ngủ , coi bản là cái máy nghiền cơm.
–
Cơm nước xong thì đám Cố Doanh Chu cũng nên rời .
Tô Tranh nắm lấy bàn tay đen tuyền của Lâm chí Thành, vẻ mặt tha: " Chí Thành!" Cậu nhóc gọi tới mức thâm tình bi thống.
Dựa tiếng đ.á.n.h gãy tiếng chuyện của những khác. Mọi ngơ ngác qua.
Tô Kỳ cảm thấy con trai sắp tung đại chiêu bắt đầu moi moi ngón chân. Đừng hỏi vì cái gì, cảm thấy hổ .
Tô Tranh còn đắm chìm ở trong cảm xúc của chính nên cách nào tự kiềm chế , căn bản thèm chú ý tới mấy lớn cách đó xa đang phúc hậu lắm. Nước mắt lưng tròng ôm lấy Lâm Chí Thành, vỗ vỗ bả vai của bạn mới, lưu luyến : "Ông bạn, gặp nhé! Tớ nhất định sẽ trở về thăm ! Cậu chăm sóc thể cho , ăn ngủ ngon, cần sầu vì bất cứ thứ gì cả, chờ tới ngày tớ trở để hai chúng gặp ."
Nói xong buông cánh tay đang ôm lấy Lâm Chí Thành .
Nhìn biểu tình cứ gọi là nhão nhão dính dính, là diễn nhiều. Một đám lớn hai mặt .
Hiện tại trẻ tuổi đều là như thế , là do bọn họ theo kịp thời đại?!