"Trông trai!"
"Công việc !"
"Có lễ phép, chuyện nhẹ nhàng dễ ."
"Còn nấu cơm..."
Đếm tới đếm lui, tạm thời vẫn phát hiện bất cứ cái khuyết điểm nào.
Lâm Lộc cũng cảm thấy Cố Doanh Chu tồi. Biết nấu cơm là chuyện , thì Đường Đường nhà sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều. mà, ông thấy vui vẻ khi vợ khen lên tận trời xanh như .
Vẻ mặt Lâm Lộc để bụng, thổi râu trừng mắt, vui cho lắm.
"Biết nấu cơm là ? Vậy thì tìm đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh là càng hơn ?"
Lý Tú Lệ: "Ông là dấm tinh đấy ?"
Mới xong trong miệng lẩm bẩm một câu: "Vậy cũng khá hơn nhiều so với kẻ chỉ nấu mì nhão nhoét như ông."
Lâm Lộc chỉ nấu mì nhão nhoét nghẹn giọng, cảm giác mạo phạm đến, liếc mắt Lý Tú Lệ nhiều hơn một cái để tỏ vẻ bất mãn.
-
Lâm Đường còn bên ngoài xảy chuyện thuyền nhỏ lật là lật. Nhìn động tác thuần thục của Cố Doanh Chu cô thấy thật ngoài ý .
"Anh học nấu cơm từ bao giờ ?"
Trước đây là tên cùi bắp với chuyện nhà bếp ?
Lúc mới qua bao lâu .
Cố Doanh Chu bớt thời giờ cô một cái, nhàn nhạt : "Rất khó ?"
Lâm Đường hỏi : "Không khó ?"
Nấu cơm cũng cần một chút kỹ xảo và thiên phú đó. Bằng với cùng một loại nguyên liệu vì món ăn sắc vị đủ đầy còn thứ ai ăn?
"Cho lửa nhỏ một chút." Cố Doanh Chu một tiếng, thành thạo xào đồ ăn, thong thả ung dung mà trả lời vấn đề của cô: "Đối với khác khó rõ ràng lắm, chỉ đối với mà gì là khó."
Lời nếu như là một khác thì sẽ chút ngông cuồng. mà thì giữ dáng vẻ trầm bình tĩnh, vững như Thái Sơn. Nói lời , đương nhiên là vô cùng sức thuyết phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1054.html.]
Lâm Đường đang khống chế lửa thì nhướng mi, ai một tiếng.
"Trùng hợp, em cũng cảm thấy như ."
Cố Doanh Chu cúi thấp đầu về cô gái chiếc ghế con, trong cổ họng tràn tiếng trầm thấp lưu luyến.
"Ừm, chúng là trời sinh một đôi."
Không thế , Lâm Đường thể kiêng nể bất cứ thứ gì lời . đàn ông lời mang theo chút ý , bên tai cô bỗng dưng nóng lên.
Có chút ngượng ngùng, trong lúc nhất thời nên cái gì cả, Lâm Đường dứt khoát gì nữa.
Uốn gối xuống, lửa, thể là ngoan ngoãn mà chỉ thể là tương đối ngoan.
Cố Doanh Chu vô cùng hưởng thụ thời gian ở riêng bên với cô gái nhỏ, cho dù bất cứ lời nào thì l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn vô cùng ấm áp.
Biết khẩu vị của Đường Đường nặng, cũng chê phiền toái mà chia con thỏ một phần riêng một phần thịt thỏ thơm cay.
Trong phòng bếp mùi cay nồng nặc xộc . Lâm Đường cảm thấy sặc mà ngược cô còn thích thú. Lăn lộn hồi lâu bụng càng thêm trống rỗng.
"Em đói bụng , con cần đợi bao lâu nữa?" Cô nhịn thúc giục .
Cố Doanh Chu múc thịt thỏ cay mâm, dùng đôi đũa gắp một miếng thịt thỏ đưa tới bên miệng Lâm Đường.
" thêm một món nữa là xong , em nếm thử xem , xem hương vị như thế nào?"
Lâm Đường ngửi mùi hương thôi khẳng định là nó ngon, cần nghĩ ngợi mà ăn luôn miệng. Sau đó vươn một ngón tay cái.
"Ăn ngon!"
Tay nghề hề tồi một chút nào cả.
Nhanh ch.óng nhai nuốt, khi nuốt xong thì cô : "Vô cùng hợp khẩu vị của em, về em lộc ăn ."
Cố Doanh Chu thấy cô gái nhỏ thật lòng thích, trong lòng khẽ buông lỏng.
"Em thích là , chờ về ... Anh kiểu khác cho em ăn."
Cái thực đơn mà lão hạ đưa vô cách chế biến món ăn, đảm bảo ngày tháng trùng lặp món nào.
TBC
Lâm Đường l.i.ế.m môi, : "Được, em chờ."