Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1047

Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:15:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người trong nhà vội vàng gật gật đầu, đặc biệt là phụ nữ phạm sai lầm thì thật cẩn thận khắc ghi lời của cha chồng trong lòng.

Lâm Thanh Sơn quản việc riêng tư của nhà , khi biện pháp giải quyết xong thì khom lưng bế Chí Minh đang sốt ruột đến dậm chân lên, tạm biệt gia đình bước nhanh về nhà.

Lâm Chí Minh ngửi mùi chuồng heo Lâm Thanh Sơn thì nhăn cái mũi , nhỏ giọng lẩm bẩm: "Bác cả ơi, bác chút thối." Cậu nhóc thối đến mức đôi mắt sắp thành mắt gà chọi đây .

Lâm Thanh Sơn sửng sốt, nhẹ nhàng gõ gõ đầu dưa của nhóc,"Ghét bỏ bác hả?"

Lâm Chí Minh dán mặt lên mặt Lâm Thanh Sơn, dùng hành động để chứng minh rằng hề chê,"Cháu chê, nhưng mà hai thành phố tới nhà chúng , cháu sợ sẽ ghét bỏ." Thân thể nho nhỏ mang nỗi lòng to to.

Lâm Thanh Sơn ,"Chuyện thì cái gì ! Người nhà quê việc, ai mà chẳng mùi khó ngửi cơ chứ? Bao giờ trở về bác tắm rửa qua một chút là ."

Lâm Chí Minh gật đầu,"Vâng ạ."

TBC

Vì trong nhà tìm nên Lâm Thanh Sơn nhanh chân bước như bay, nhanh về đến nhà. Sau khi nhà, chào hỏi với Tô Kỳ tắm rửa một chút. Vào phòng lấy quần áo để xong thì dùng một tay ôm ngang bụng Lâm Chí Minh, dẫn theo nhóc bờ sông.

Thời tiết đang nóng nên đàn ông trong thôn thống nhất và chọn một vị trí ở bờ sông nhà tắm riêng của bọn họ. Lúc mặt trời gần lên đến đỉnh đầu nên tới bờ sông tắm rửa nhiều lắm, Lâm Thanh Sơn và Lâm Chí Minh nhanh ch.óng tắm rửa và quần áo sạch sẽ.

Sợ khách chờ lâu, hai lâu la nữa mà nhanh ch.óng về nhà. Vừa về đến cổng nhà, hai bác cháu đụng mấy đứa nhỏ hình như đang chuẩn ngoài chơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1047.html.]

Lâm Thanh Sơn thấy con trai cả trong tay cầm bóng đá Đường Đường mua cho, chân giày chơi bóng thì nhíu mày hỏi: "Đi chơi bóng ? Ngoài trời đang nóng lắm, cảm nắng đấy."

Lâm Chí Thành đụng cha thì chột chịu . Liếc mắt thấy Tô Tranh bên cạnh thì tròng mắt đảo, cách ! Cậu nhanh ch.óng đưa lý do đàng hoàng: "Bọn con chỉ chơi trong chốc lát thôi mà cha! Tranh Tranh từng tới nông thôn chơi bao giờ nên cái gì cũng tò mò, con là chủ nhân nhỏ nên đương nhiên là dẫn dạo ."

Lại còn chủ nhân nhỏ nữa chứ! Lâm Thanh Sơn chọc cho tiếng,"Được , con là chủ nhân nhỏ thì con quyết định . Vẫn là mấy câu , đừng tới bờ sông và núi, nhớ chú ý an ."

Lâm Chí Thành thấy thành công qua cửa thì đắc ý mà nhướng mày. Cậu một tiếng, đó dẫn theo Tô Tranh và em trai em gái chạy mất.

Lâm Thanh Sơn nhà, tìm một cái ghế trống xuống. Anh ngại ngùng : "Xin , để Tô đồng chí đợi lâu ."

Tô Kỳ ôn hòa ,"Không , vốn dĩ là do mạo tới đây mà..."

Hàn huyên vài câu xong, bắt đầu đến chính sự: "Trước từng gửi bản thảo tới tòa soạn của chúng . Bản thảo đó nhằm mục đích lớn nên chúng đều cảm thấy cũng tệ lắm."

Sau khi khen hai câu, đổi giọng: " mà bản thảo quá phù hợp với yêu cầu xuất bản nên tòa soạn chúng định in ấn theo phương thức sách tuyên truyền, cảm thấy như thế nào?"

Lâm Thanh Sơn là ngoài nghề một trăm phần trăm, tỏ vẻ hiểu gì hết. Đây là ý gì?! Không phù hợp với yêu cầu xuất bản ý là từ chối, thế nhắc đến in ấn nữa ?

 

Loading...