Lâm Đường qua Lâm Lộc một cái, ngay cha khoe khoang một lượt. Trong lòng bất đắc dĩ lắc lắc đầu, cô : " là cháu khen thưởng, nhưng cụ thể thì hôm nào rảnh cháu nhé ạ, nhà cháu khách tới." Chuyện ở Hải Thị cô định nhiều lời, nhà cũng sẽ gì và trong thôn thì càng cần .
Nói xong, đợi hỏi chuyện gì thêm, Lâm Đường về phía Lâm Lộc giới thiệu Tô Kỳ và Tô Tranh: "Cha, đây đồng chí Tô Kỳ, chủ biên của báo xã Hướng Dương, còn bé là đồng chí nhỏ Tô Tranh."
Tô Tranh cảm giác coi trọng nên chút sợ hãi khi tới nơi xa lạ biến mất. Cậu nhóc chớp chớp đôi mắt chỉ mặt , về phía Lâm Lộc điên cuồng nhắc nhở: "Ông nội Lâm ơi, là cháu đây nè! Cháu là Tranh Tranh, ngài còn nhớ rõ cháu ?"
Tô Kỳ thấy con trai dùng đến cả kính ngữ thì sắc mặt tràn đầy vẻ ngoài ý .
Lâm Lộc cúi đầu về phía Tô Tranh. Ai da, là thằng nhóc ăn thịt khỏe đây mà! Khuôn mặt nhóc trông vẻ béo thêm một vòng !
"Là Tranh Tranh đấy ? Ông nhớ rõ cháu, khuôn mặt nhỏ bụ bẫm mượt mà hơn !" Lâm Lộc ha hả khen.
Tô Tranh thì vô cùng vui vẻ mà sờ sờ khuôn mặt nhỏ của , vui vẻ : "Thật ạ? Vậy thì thật quá, nếu ông bà nội cháu mà thì chắc chắn sẽ vui cho mà xem! Bao giờ trở về cháu sẽ gọi điện thoại kể cho ông bà ." Bụ bẫm mượt mà , mượt mà phúc hậu đáng yêu, nhóc thích mượt mà!
TBC
Trong lòng Lâm Lộc ngạc nhiên đến líu lưỡi. Chút việc nhỏ mà cũng cần gọi điện thoại, xa xỉ quá mất! Chẳng qua đây là chuyện nhà , liên quan gì đến ông nên một câu dư thừa ông cũng mà chỉ nhiệt tình tiếp đón hai cha con nhà họ Tô,"Đừng ở chỗ nữa, mau nhà thôi!" Nói xong, ông dẫn đầu nhà .
Tô Tranh là hoạt bát nên nhanh ch.óng cọ cọ bước chân theo, bước cổng thì thấy bốn đứa nhỏ nhà họ Lâm đang chơi đùa trong sân. Một màn náo nhiệt khiến Tô Tranh vốn là con một kích động c.h.ế.t, cực kỳ tự nhiên qua chào hỏi: "Xin chào, là Tô Tranh, các thể gọi là Tranh Tranh. Mình thể chơi cùng với các ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1045.html.]
Thằng nhóc mặc áo ngắn tay quần đùi, chân là một đôi giày xăng đan bằng nhựa, trông khá trắng trẻo mập mạp, là một nhóc trai nhỏ.
Lâm Chí Thành thấy đám Lâm Đường phía nhóc thì trong lòng lập tức hiểu rõ ràng. À , đây là khách tới nhà. Cậu vỗ vỗ tay lên học theo dáng vẻ tiếp đón khách của Lý Tú Lệ,"Tất nhiên là , tới nhà thì đều là một nhà, đừng câu thúc gì. Cậu uống nước ? Mình rót nước cho ."
Tô Tranh cũng khách khí, l.i.ế.m l.i.ế.m môi hỏi: "Mình , nước lạnh lạnh ?"
Lâm Chí Thành gật đầu,"Có, chờ một lát nhé."
Tiếp đón vị khách nhỏ xong, lễ phép chào Tô Kỳ một tiếng sang về phía Lâm Đường, : "Cô nhỏ ơi, cô cứ bận việc của cô , để con tiếp đón vị khách nhỏ cho."
Trong nhà hiếm khi một đứa nhóc ngang tuổi tới chơi, thể nhân cơ hội để phát triển thành đàn em của ? Đây chính là trẻ con tới từ trong thành đấy, hãy xem đồng chí Lâm Chí Thành - thủ lĩnh đám trẻ con trong đại đội Song Sơn ... sáng mù đôi mắt lấp lánh của thằng nhóc đây!
Lâm Đường cũng tâm tư của cháu trai lớn, cô : "Được , phiền con nhé!"
Tô Kỳ cảm thấy vô cùng ngoài ý với phản ứng của mấy đứa nhỏ nhà họ Lâm. Một đường tới đây là gặp những đứa nhỏ khác, thế nhưng những đứa nhỏ trông đều chút co rúm, khi chuyện đôi mắt cũng dám thẳng khác. Loại cảm giác tự cứ như là cục đá nhỏ bại lộ giữa đống pha lê , vô cùng dễ thấy.