Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời gãi đúng chỗ ngứa Lâm Lộc. Chỉ thấy sống lưng của ông bỗng thẳng tắp, chỉ dòng chữ đỏ thẫm cái cốc tráng men gằn từng chữ một: "Tặng cho đồng chí Lâm Đường - cán bộ phòng tuyên truyền của xưởng dệt bông huyện An Bình".
Mọi lời thì biểu tình mặt đều trở nên ngây ngốc.
"Chú hai Lâm, cái cốc là phần thưởng của Đường Đường nhà chú ? Em gì ?"
"Ngay cả tên mà cũng thể lên, khó lường thật đấy! Lâm nhị, con gái nhà ông đúng thật là khó lường. Đây cũng giống như là nhắc tên báo chí ? Đều là chuyện vinh quang hết!"
"Đường Đường danh là con nhà , vẫn luôn ưu tú như . Riêng thì là ưu tú ở một tầm cao mới!"
"Tổ tiên của nhà họ Lâm đất cũng thể tỉnh ."
TBC
"Nếu con gái nhà họ Lâm mà chuyện gì lớn hơn thì cũng chẳng cảm thấy ngạc nhiên nữa."
Lâm Lộc trong thôn khen Đường Đường nhà thì đôi cong nơi khóe miệng độ càng ngày càng cao hơn. Khoe khoang đủ ông mới giải thích: "Phần thưởng là do Đường Đường nhà lãnh đạo ở Hải Thị tặng, là do cứu sinh mệnh của nhân dân và bảo vệ tài sản an nên cũng hiểu lắm. Ngoại trừ cái cốc thì còn một tấm giấy khen nữa..."
Nhóm xã viên của đại đội Song Sơn ngay cả tỉnh thành cũng từng qua đều trừng lớn đôi mắt. Đối với danh từ Hải Thị xa lạ , bọn họ chỉ là bên thực sự vô cùng giàu , cái gì cũng đều hết. Trong mắt dân nông thôn thì nơi là một tồn tại vô cùng cao lớn và xa xôi.
Lúc , Lâm Đường lãnh đạo Hải Thị khen thưởng thì bọn họ khiếp sợ kiêu ngạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1044.html.]
"Phần thưởng của lãnh đạo Hải Thị ? Lâm Đường thật là khó lường!" Lời khen khó lường lúc nãy còn chút ý tứ nịnh nọt, thế nhưng bây giờ cũng chỉ còn sự bội phục thật lòng thật .
"Đường Đường nhà ông thực sự đúng là niềm kiêu ngạo của bộ đại đội chúng !"
"Chú hai Lâm, cái cốc tráng men là phần thưởng của Đường Đường nhà chú mà chú cũng nỡ lấy dùng ?"
Lâm Lộc chuyện để nên thở dài một , trưng vẻ mặt cũng . Ông bất đắc dĩ : "Ài! Chú là giữ đáy hòm để của hồi môn nhưng Đường Đường cứ bảo chú dùng , chú cần thì con bé vui, chú còn thể nữa?" Tuy ngoài miệng nhưng mặt ông thể thấy vẻ kiêu ngạo mờ mịt, lộ ý nghĩ chân thật trong nội tâm của ông.
Mọi đều sửng sốt, trong lòng những cảm giác nên lời, hâm mộ mà kỳ quái cũng . Nếu bọn họ ở đời thì sẽ cái loại cảm xúc phức tạp trong lòng lúc thuần túy là bởi vì khoe khoang tới bất lức.
Lâm Đường về thôn trong bầu khí kỳ quặc . Nhìn thấy dáng vẻ một lời khó hết của các cô bác chú thím trong thôn, cô hiếu kỳ hỏi: "Mọi đây là ?"
Lâm Lộc mới khoe khoang xong nên cả đều vô cùng sảng khoái, khi thấy con gái thì biểu tình mặt ông càng thêm vui vẻ,"Đường Đường, con trở ? Hôm nay ?"
Lâm Đường chuyện phức tạp ở chỗ khiến trong nhà lo lắng nên bèn tùy tiện tìm một lý do, : "Con nghỉ phép một ngày ạ."
Lâm Lộc nghĩ nhiều,"Ra là !"
Người trong thôn tìm cơ hội chen hỏi một câu: "Đường Đường, bọn thím cha cháu là cháu khen thưởng ở Hải Thị đúng ? Cụ thể cháu cho bọn thím một chút , để thêm kiến thức."