lúc , Lâm Đường mang theo một chiếc túi giấy nhỏ và một chai nhỏ trong tay khỏi phòng.
Đưa túi giấy và chai nhỏ cho Tô Kỳ, cô niềm nở giải thích:
"Túi giấy là hạt giống hoa, nước t.h.u.ố.c trong bình nhỏ là do em chuẩn . Rót nước tưới hoa sẽ cải tạo đất. Anh Tô thể để cho chị Nhiễm Nhiễm thử xem."
Sau khi xong chuyện công việc, cô cũng đổi cách xưng hô với Tô Kỳ.
Tô Tranh vươn tay khỏi vòng tay của Cố Doanh Chu và nghiêng về phía .
Ngoài miệng còn : "Ba ba, con xem, để con cầm cho."
Tô Kỳ con trai nhao nhao, đưa túi giấy qua, nước t.h.u.ố.c sợ đứa con trai sốt ruột vỡ nên cũng đưa.
Sau khi đuổi Tô Tranh, với Lâm Đường: "Cảm ơn."
TBC
"Là chuyện nhỏ thôi, đừng khách sáo."
Tô Kỳ thấy bọn họ thật sự chậm trễ quá nhiều thời gian, dí dỏm : "Doanh Chu, chúng thôi, chậm trễ nữa là đến giờ ăn cơm chiều."
Nói xong, ôm lấy con trai từ trong n.g.ự.c Cố Doanh Chu, hẹn gặp với Lâm Đường.
Ôm Tô Tranh, mang theo bản thảo và dẫn đầu ngoài.
Để thời gian chia tay của hai bạn trẻ.
Lâm Đường đang đưa mấy họ cửa, thì Cố Doanh Chu vươn tay ấn vai cô.
"Em nghỉ ngơi , đều là một nhà cũng cần khách sáo như ."
Nghĩ đến câu chuyện cô vẽ và , khuôn mặt trai của nở nụ tươi tắn.
Cuối cùng cũng tìm thời điểm để khen ngợi cô gái nhỏ, đàn ông giống như ông lão bình tĩnh : "Chuyện tranh em !"
Lâm Đường bắt gặp đôi mắt thâm thúy giống như chứa đựng cả bầu trời của đàn ông thì trong lòng bỗng khẽ rung động.
Vươn tay ôm lấy eo Cố Doanh Chu, kiễng chân, đặt cằm lên n.g.ự.c đàn ông.
Cô khẽ : "Anh tỏ nghiêm túc khen em như , sẽ khiến em thấy kiêu ngạo đấy."
Cho dù thể chỉ là đang dỗ dành cô thì cô cũng cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Hóa những lời ngọt ngào như , thế thì ai thích cho ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1037.html.]
Trái tim giống như rơi lọ mật ong , đều cảm thấy vô cùng thoải mái.
Cố Doanh Chu ôm lấy eo của Lâm Đường, khiến cô kiễng chân lên.
Nhìn thấy đôi mắt tràn ngập ý của cô gái nhỏ, nhịn cúi xuống hôn lên ch.óp mũi của cô.
"Anh mới khen mà em vui vẻ thế ." Anh khẽ: "Vậy khen em thật nhiều, nếu cô gái nhỏ của sẽ khác bắt cóc mất thì đây!"
Khi Lâm Đường thấy đồng chí Cố nghiêm túc mà đùa thì giật một chút đó bật .
Cô buông cánh tay đang ôm eo Cố Doanh Chu .
"Anh Tô cùng Tranh Tranh lẽ vẫn đang đợi đấy, nhanh ."
Cố Doanh Chu nhéo nhéo khuôn mặt nhẵn nhụi của cô gái nhỏ, đó nhanh ch.óng thu tay về : "Em cần gì, nhớ khóa cổng thật kỹ nhé, đây."
Nói xong, liền lưng khỏi cổng.
Lâm Đường thật sự cũng chút buồn ngủ, vì khi khóa cổng xong, cô lập tức về phòng ngủ trưa.
Mới ngủ nửa tiếng thì đột nhiên vang lên tiếng gõ cổng.
Lâm Đường đang say giấc nồng trực tiếp đ.á.n.h thức.
Lâm Đường cũng chút tính khi rời giường, thấy tiếng gõ cửa cốc cốc ngừng , cô cáu kỉnh dậy.
Vén mái tóc dài rối của , cô vui vẻ mặc chiếc váy dài và dép lê , dậy mở cổng.
Sau khi mấy bước, đầu óc tỉnh táo hơn một chút.
Mặc dù trong lòng vẫn chút vui nhưng vẻ mặt cuối cùng cũng đằng đằng sát khí như nãy nữa.
Sau khi thấy Tần Tố Khanh ngoài cổng thì vẻ mặt lập tức dịu dàng trở .
Cô luôn nhiều kiên nhẫn với những cô gái xinh và đáng yêu.
Cái loại kiên nhẫn thể khắc phục tính khi đ.á.n.h thức.
"Khanh Khanh, bạn đến đây? Mau ." Lâm Đường chuyện kéo Tần Tố Khanh nhà.
Tần Tố Khanh thấy mái tóc xõa tung của Lâm Đường, vô cùng lười biếng ôn hòa.