Tài liệu quảng cáo về cơ bản là ấn phẩm in , và đương nhiên chúng giá trị như sách.
Tuy nhiên, xuất bản các yêu cầu về xuất bản và họ thể tùy ý vi phạm các quy tắc.
Lâm Đường chuẩn tâm lý cho chuyện , : " thể hiểu ."
"Chỉ là ..." Cô đổi giọng nghiêm túc ,"Chuyện thuộc về cả của . Làm như thế nào, còn bàn với cả."
Mặc dù cô cũng thể tự quyết định, cả khẳng định sẽ để ý, nhưng chuyện tự quyết định, đó là việc xem là tôn trọng khác.
Tô Kỳ tỏ vẻ hiểu .
"Được , sẽ chuyện trực tiếp với cả của cô."
Lâm Đường cho địa chỉ nhà .
Thấy lớn chuyện xong, Tô Tranh trợn tròn mắt khi thấy Lâm Đường nhắc tới địa chỉ nhà cô.
Cậu nhóc chui trong lòng n.g.ự.c Tô Kỳ, ngón tay nắm c.h.ặ.t quần áo của , ngoan ngoãn mềm mại : "Ba ba, con cũng với ba."
Nói xong còn chớp đôi mắt, vẻ mặt đầy mong đợi.
Tô Kỳ trong lòng hoang mang rối loạn, quen khi thấy tiểu ma vương ngoan ngoãn như .
Sợ thằng nhóc ở trong huyện lăn lộn Cố Doanh Chu, mới bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.
"Được , ba là việc, con hãy hứa sẽ chạy lung tung, nếu con dám ầm lên, ba sẽ bao giờ đưa con ngoài nữa." Anh đe dọa, cảnh cáo .
Tô Tranh cảm thấy nhóc lời, tức giận bĩu môi : "Con ạ."
Cố Doanh Chu vỗ đầu cháu , ý bảo nhóc đừng ầm ĩ nữa, hỏi Tô Kỳ một câu mà chính quan tâm nhất.
"Anh Kỳ, khi nào thì sách của Đường Đường mắt?"
Tô kỳ vắt óc suy nghĩ nhanh ch.óng ước lượng thời gian, : "Tuy rằng chữ trong bản thảo nhiều, nhưng để tăng tốc độ chỉnh sửa cũng cần ít nhất một tháng."
"Mặt khác còn vẽ, sắp chữ, vẽ mẫu thiết kế, ít cũng đến một tháng."
"... Việc in cuối cũng sẽ mất thời gian, nó sẽ mắt sớm nhất tháng 12."
Cố Doanh Chu khẽ gật đầu và mục đích của câu hỏi : "Khi nó mắt. Anh nhớ gửi cho em một vài quyển."
Nhất định duy trì ủng hộ những cuốn sách của đối tượng .
Không chỉ chính duy trì, trong nhà ít nhất cũng ủng hộ một quyển.
TBC
Cuốn sách đáng giá!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1036.html.]
Tô Kỳ thể 'tham vọng lang sói' của em vợ, mặt nở nụ ranh mãnh.
"Được , sẽ gửi nó cho em ngay khi nó mắt."
Lâm Đường chút ngượng ngùng vẻ mặt đùa cợt của .
Cố Doanh Chu nhưng thật vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ.
Thấy thời gian sai biệt lắm, quấy rầy giờ nghỉ trưa của Đường Đường, liền đưa tay túm Tô Tranh, một tay bế nhóc lên.
"Anh Kỳ, chúng trở về thôi. Đường Đường thói quen nghỉ trưa, để cho cô nghỉ ngơi."
Tô Kỳ khi lời lập tức dậy.
"Chúng quá quấy rầy em ." Anh tỏ vẻ xin .
Lần thật sự để ý.
Cũng là vì trong ngôi nhà quá mát mẻ!
Lâm Đường trả lời: "Không quấy rầy, công việc là quan trọng nhất."
Nghĩ đến việc Tô Tranh nhắc đến việc trồng hoa trong sân, cô liền phòng .
"Tranh Tranh hoa , đợi chút, em lấy một ít hạt giống hoa."
Nghe , Tô Tranh cố gắng giãy giụa thoát khỏi vòng tay của Cố Doanh Chu theo phía .
Cố Doanh Chu b.úng nhẹ đầu cháu trai nhỏ của .
Giọng lạnh lẽo: "Có với cháu rằng, phòng ngủ con gái khi đồng ý ?"
Tô Tranh ảo não, rụt cổ, chột : "... Nói qua."
"Vậy cháu như thế nào?" Cố Doanh Chu hỏi .
Tô Tranh cứng họng trả lời .
Bĩu môi, bộ dáng như tủi .
Trước nhóc sống ở đây, chị Đường Đường cũng phòng chị .
Cố Doanh Chu thấy cháu trai lời gì để , vẻ mặt mới dịu .
"Nếu cháu sai, cháu vẫn là một bé ngoan."
Đôi mắt Tô Tranh sáng lên, nhóc lập tức thừa nhận sai lầm của : "Cháu là sai ạ."