Cảm xúc trong lòng điên cuồng xoay chuyển, Tô Kỳ duỗi tay hung hăng xoa xoa đầu Tô Tranh, cảm thấy lạ lùng quá mức.
Bộp ——
Tô Tranh bắt lấy tay , vẻ mặt lên án,"Ba ba, đừng sờ đầu con, sờ đầu nhiều sẽ cao lên ."
Ba ba nó vốn dĩ cao bằng nhỏ nó, còn ngăn cản cho nó cao lên, thể kéo chân nó như thế?!
Thằng nhóc bất đắc dĩ lắc đầu, như ông cụ non mà tống cổ Tô Kỳ .
Ngẩng đầu tiếp tục chờ mong Lâm Đường.
Tình yêu thương của cha của Tô Kỳ nồng nhiệt chỗ phát tiết như quả bóng cao su chọc thủng, bộ khí tán hết trở nên xẹp lép.
Vốn còn đang nghĩ cho con trai nhiều tiền tiêu vặt một chút, xem là thằng nhóc Tô Tranh .
Rất , vặn thể tiết kiệm tiền!
Sau đó, Tô Tranh khi chân tướng chuyện thiếu chút nữa rơi nước mắt.
Giờ phút Tô Tranh còn bản tổn thất thê t.h.ả.m, vẫn đang bên xin chị Đường Đường của nó cho nó ít hoa.
Lâm Đường đôi mắt lấp lánh của thằng nhóc, vỗ vỗ bả vai Tô Tranh, :
"Cho em, em bao nhiêu chị cho em bấy nhiêu, sự hiếu thuận của Tranh Tranh đáng khen ngợi, chị ủng hộ em."
Nói xong, chuẩn nước uống cho mấy vị khách.
Tô Tranh đắc ý cằm nâng lên, vênh váo mà Tô Kỳ và Cố Doanh Chu.
Phía dường như cái đuôi trong suốt đang đong đưa qua .
"Chị Đường Đường của con con đáng khen ngợi!"
Nó xoa xoa cái eo nhỏ, ưỡn cái bụng tròn vo, khoe khoang ch.ói lọi.
Tô Kỳ đứa con trai sốt ruột , chỉ cảm thấy đôi mắt đau xót.
Thanh âm Cố Doanh Chu trầm ,"Làm , tiếp tục phát huy."
Tô Tranh nhỏ khen - câu mà nó thích nhất, vui vẻ cong đôi mắt lên, mặt đầy ý .
Lâm Đường lấy bốn cái ly, đặt lên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1032.html.]
"Ngoài giếng nước sôi để nguội, em lấy pha nước trái cây cho ." Cô giải thích.
Nói xong, về phía cái giếng.
Tô Tranh động đậy cái chân ngắn ngắn nhỏ nhỏ theo sát đó.
Còn mấy bước Cố Doanh Chu bắt lấy, nhét trong lòng n.g.ự.c Tô Kỳ,"Bên cạnh giếng nguy hiểm, đừng chạy loạn."
Nói một câu, tiến lên giữ c.h.ặ.t Lâm Đường,"Em cũng đừng gì cả, để ."
Giếng trong sân là giếng khoan, một phần phiến đá xanh che , chỉ chừa một phần ba miệng giếng, nhưng vẫn nguy hiểm như cũ.
Lâm Đường múc nước quen, cảm thấy gì nguy hiểm, nhưng đối với ý của yêu , cô cũng cự tuyệt.
Lui về phía một bước, nhường một vị trí.
Cố Doanh Chu cầm dây trong tay lắc qua lắc , đem thùng gỗ giếng kéo lên.
Thùng gỗ chứa đầy nước, đối với mà cũng nặng bao nhiêu.
nghĩ đến thể gầy gầy yếu yếu của cô gái nhỏ, n.g.ự.c Cố Doanh Chu nhảy thình thịch, cảm thấy nghĩ mà sợ.
Nếu như vững một cái, quả thực dám tưởng tượng tiếp.
Thần sắc Cố Doanh Chu trầm trọng, cho phép khác cự tuyệt : "Sau cứ cách hai ngày sẽ qua một , em nhớ cách giếng xa một chút."
TBC
Đôi mắt thâm thúy bình tĩnh Lâm Đường, chờ đợi câu trả lời của cô.
"Không cần phiền toái như , em quen , bận bịu nhiều việc như ..."
Lời còn xong, lời kiên trì của Cố Doanh Chu cắt ngang.
"Nhiều việc thì , thời gian để múc nước cho em vẫn ."
Chuyện trong xưởng cũng thể trong lúc tăng ca, nhưng chỉ một cô gái nhỏ ý thôi.
Thấy cô gái nhỏ trả lời, Cố Doanh Chu ngừng cố gắng, yên tâm : "Mau đồng ý với , đừng để tâm ý để ý đến chỗ , nhé?"
Nếu thật sự , cũng chỉ thể tìm đến lấp cái giếng , một nữa biến nguy hiểm thành nguy hiểm.
Trong lòng Lâm Đường ngọt giống như ăn kẹo, mặt tràn vài phần bất đắc dĩ.
"Được , em đồng ý với , bảo đảm sẽ cách cái giếng xa một chút, ?"