Cố Doanh Chu nó ôm lấy ngại nóng, mặt ghét bỏ, động tác tay nhẹ nhàng mà kéo cháu ngoại trai .
"Nam t.ử hán đại trượng phu, mũ để cái gì, đừng ầm ĩ."
Không nặng nhẹ đ.á.n.h một cái lên bàn tay, đó cho ngay một quả táo ngọt.
"Cháu ngoan ngoãn chút , đợi lát nữa mua đồ ăn ngon cho."
Tô Tranh thấy vẻ mặt nhỏ cho nó sự lựa chọn khác, lộ một hàm răng trắng, thức thời : "Được nha, cháu cần nữa."
Mũ thể quan trọng bằng việc ăn ngon ?!
Áp xuống khí thế tiểu bá vương kiêu ngạo của Tô Tranh, một hàng bốn cùng về phía nhà ở của Lâm Đường.
Lâm Đường vuốt vành mũ, nghiêng đầu hỏi Cố Doanh Chu: "... Cái mũ lấy ở thế?"
Mũ che nắng kiểu nữ màu hồng phấn, cũng là thứ một đàn ông cao lớn thể đội nha.
Cố Doanh Chu chút nghĩ ngợi : "Ngày hôm qua đến cửa hàng quốc doanh thấy bán, liền thuận tay mua cho em."
Anh một cái cảm thấy rằng cô gái nhỏ mà đội lên thì khẳng định sẽ .
Quả nhiên là như thế!
Lâm Đường cảm thấy mắt thẩm mỹ của Cố Doanh Chu vẫn còn chấp nhận .
TBC
Tuy rằng là màu hồng nhạt, nhưng là cái loại hồng dung tục , mà là màu hồng nhàn nhạt của cánh hoa đào.
Trong một mảng đen, xanh, xám sặc sỡ thì cũng xem là một màu sắc độc đáo.
"Rất , em thích, cảm ơn ."
Người yêu cô hào phóng như , cô còn thể cái gì nữa chứ.
Người đối với mặt hàng xa xỉ cũng là thuận tay mua, chứng minh điều gì, chứng minh rằng căn bản thèm để ý đến giá cả, mua liền mua.
Hai chữ tiền chỉ thiếu mỗi khắc luôn đầu.
Khoé miệng Cố Doanh Chu cong lên, : "Em thích là ."
Tô Kỳ hai trẻ tuổi ngọt ngọt ngào ngào bên cạnh, bất đắc dĩ .
Nhớ năm đó và Nhiễm Nhiễm cũng từng lúc thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1031.html.]
Niên thiếu khinh cuồng, yêu thích một , thì trong mắt, trong lòng tất cả đều là bóng hình của nọ.
Chỉ trong chốc lát, bốn đến nhà của Lâm Đường.
Chân bước sân, một trận gió mát trực tiếp thổi đến.
Tô Tranh cảm giác sự mát mẻ , ánh mắt sáng lên,"Chị Đường Đường, nhà chị thật mát mẻ."
Cái Lâm Đường sớm phát hiện .
Cụ thể là do nguyên nhân gì, cô cũng cách nào xác định .
mà nếu dựa theo suy đoán của cô, thì thể là do cây hoa tường vi ở bên ngoài tường nhà tưới qua nước của linh tuyền.
Trừ cái , cô nghĩ nguyên nhân nào khác.
Lời Lâm Đường thể thẳng, chỉ : "Có thể là bởi vì hoa trong nhà em lớn lên tươi , hút hết cái nóng trong khí mất."
Rõ ràng là giải thích cho lệ, Tô Kỳ và Cố Doanh Chu đều tin.
hai một nhiều chuyện, một cô gái nhỏ khó xử, nên cũng miệt mài hỏi theo tới cùng.
Chỉ Tô Tranh là tin.
Thằng nhóc đột nhiên giữ c.h.ặ.t vạt áo của Lâm Đường, đỏ mặt, ngượng ngùng : "Chị Đường Đường, loài hoa thể cho em một ít ?"
Nó khoa chân múa tay, động tác ý bảo chỉ cần một chút thôi là .
Lâm Đường nhướng nhướng mày, hiếu kỳ : "Em nó gì? Cắm lọ trang trí là bện thành vòng hoa?"
Tô Tranh lắc đầu, nghiêm túc trả lời,"Đều , em tặng cho em.
Mẹ em trời quá nóng, ăn ngon, trong nhà hoa thì sẽ mát mẻ hơn, thể ăn xong bát cơm."
Giải thích xong, khẽ kéo vạt áo của Lâm Đường, dùng thanh âm mềm mại nũng.
"Chị Đường Đường, ? Cầu xin chị mà, em thể trao đổi cùng với chị, em sẽ đưa bộ đồ chơi của em cho chị, như ?"
Tô Kỳ nghĩ tới tiểu bá vương trong nhà cũng thời điểm hiểu chuyện đến như , trong lòng mạnh mẽ run rẩy một cái.
Đột nhiên nhớ tới một câu qua ở : Có vài con chính là thiên sứ hạ phàm để trả ơn.