"Được, để chị thử xem nào."
Nhìn bộ dáng Tô Tranh ăn đến vui vui vẻ vẻ, sự thèm ăn của cô đúng thật là câu .
Nói xong, c.ắ.n một ngụm dưa hấu.
Nước dưa hấu ngọt nhiều, giải khát còn ngon miệng, cùng với hương vị trong ký ức giống y như đúc.
"Hương vị thật sự tồi!" Lâm Đường .
Khóe miệng Tô Tranh nhếch lên, lắc lư đôi chân nhỏ, khó nén khỏi cảm thấy đắc ý.
Cố Doanh Chu thấy thằng nhóc đoạt mất công lao của , còn cướp bộ lực chú ý của Đường Đường, trong lòng cảm thấy thật cạn lời.
Người cháu ngoại thật là hiếu hết phần !
Tốt gì thì Tô Tranh cũng coi là mắt , ăn hai miếng dưa hấu, cầm thêm một miếng táo lên, liền tự chỗ khác chơi.
Thần sắc Cố Doanh Chu giãn , hỏi chính sự,"Anh Kỳ, tìm Đường Đường là chuyện gì thế?"
Lâm Đường lau khô tay, nghi hoặc về phía Tô Kỳ, chờ chuyện.
Tô Kỳ tìm cảm giác tồn tại, trong lòng thầm than bản cũng dễ dàng.
Thân thể ngay ngắn , ánh mắt lúc sang Lâm Đường ngập tràn cảm thán.
"Đồng chí Lâm Đường, chúc mừng em, bản thảo đây em từng nộp lên thông qua , tới chủ yếu là để thảo luận với em về vấn đề xuất bản."
Xuất bản?! Lâm Đường chuyện ngoài ý cho kinh ngạc.
Cô nghĩ tới việc xuất bản.
Chỉ nghĩ rằng đăng lên là lắm .
"Xuất bản? Đồng chí Tô xác định chuyện thể chứ?"
Đến lúc đó nếu như mua thì bây giờ?!
Tiếp xúc với một lĩnh vực mới, Lâm Đường chút lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1029.html.]
TBC
Cố Doanh Chu hiếm khi thấy sự do dự mặt Lâm Đường, một chút tự tin nào, cảm giác lúc cô mới thực sự dáng vẻ của một cô gái nhỏ.
Cô của lúc ... thành thục trọng đến mức khác đau lòng.
Dù là nghĩ thế, nhưng Cố Doanh Chu đành lòng cô gái nhỏ của như thế .
Duỗi tay xoa xoa đỉnh đầu Lâm Đường, thanh âm trầm của Cố Doanh Chu mang theo sự tín nhiệm nồng đậm.
"Sao thể? Anh Kỳ là chuyên nghiệp, em tin tưởng ánh mắt của , nếu em đáng giá, em cho rằng sẽ đặc biệt tới đây một chuyến ?"
Dứt lời, về phía Tô Kỳ, ý bảo một câu.
Tô Kỳ nhận tín hiệu, lấy phong cách việc chuyên nghiệp.
"Doanh Chu sai, cố ý tới đây lên vấn đề."
"Bản thảo của em , Tiểu Uông xem xong , đó bản thảo truyền , của cả một phòng xem xong cũng luôn, tất cả đều đang suy đoán tương lai của thỏ con, hy vọng nó thể dương mi thổ khí."
Tiểu Uông là biên tập của báo xã Hướng Dương Uông Tân Học, Lâm Đường đây từng tiếp xúc qua với .
Nói đến nội dung bản thảo, mặt Tô Kỳ lộ vẻ chờ mong, bắt đầu hiện trường thúc giục.
"Đồng chí Lâm, bản thảo của phần em ? Con thỏ sẽ xoay chuyển khốn cảnh như thế nào..."
Lâm Đường mới an ủi, thúc giục càng hổ hơn.
Loại cảm giác chút mới lạ, trong lòng còn chút vui vẻ.
Đồ vật mà , vẽ thích, đó là việc thỏa mãn hạnh phúc.
Cô cong mày lên, đôi con ngươi trong mắt như là mảnh vỡ của mùa hè, cần cũng thế nào.
"Cảm ơn đồng chí Tô thích." Lâm Đường trong miệng lời cảm tạ, nhớ đến hai chương mới sáng tác còn để trong nhà, : "Em định sẽ một hệ liệt chuyện xưa, thể nhanh ch.óng hết bộ, nhưng mà em vẽ xong hai chương kế tiếp ..."
Lời còn xong, Tô Kỳ cực kỳ kích động cắt ngang.
"Hai chương tiếp theo? Như , thể kết hợp với những chương tạo thành một quyển, thể xuất bản ." Vẻ mặt hưng phấn mà .