Cố Doanh Chu giọng non nớt quen thuộc thì đầu , thấy Lâm Đường ôm Lâm Chí Hiên... Tựa hồ đang tới từ hướng đối diện, giữa mày nhăn một chút nhỏ tới khó phát hiện.
Anh nhiều lời, tiến lên tiếp Lâm Chí Hiên trong lòng n.g.ự.c cô gái nhỏ.
"Vẫn còn ăn đúng , mang hai ăn cơm ."
Lâm Chí Hiên nghĩ cô nhỏ mệt mỏi nên ý kiến với việc đổi một khác ôm . Ngoan ngoãn ghé trong lòng n.g.ự.c Cố Doanh Chu, an tĩnh như một con mèo sữa.
Lâm Đường hỏi: "Vừa khéo em cũng đang dẫn Chí Hiên ăn cơm, ở đây?"
Cố Doanh Chu nghĩ tới rể sáng sớm thúc giục cửa tìm DD thì duỗi tay xoa bóp giữa mày.
"Tới đây tìm em." Anh .
Lâm Đường kinh ngạc thôi: "Có việc gì ?"
Ánh mắt Cố Doanh Chu trở nên ôn nhu, giữ bí mật: "Trước , chờ cơm nước xong xuôi cho em , là chuyện ."
"... Được ."
TBC
Ba về phía tiệm cơm quốc doanh.
Thanh niên cao chân dài, diện mạo tuấn, cô gái nhỏ da trắng xinh mềm mại. Lại gương mặt bánh bao trắng nõn của nhóc con , đôi mắt thanh triệt khiến xem nhũn cả tim .
Một nhà ba đường khiến tỷ lệ đầu cứ gọi là chuẩn từng cm.
Đặc biệt hiện tại còn đúng giờ cơm, đường nhiều nên ánh mắt dừng ở khó thể nghĩ.
Hiển nhiên là Lâm Đường và Cố Doanh Chu thành thói quen. Lâm Chí Hiên thấy quen. Cậu nhóc con vô thố chôn sâu gương mặt nhỏ chỉ để lộ đôi mắt tròn xoe về phía những xung quanh, bàn tay nắm lấy áo sơ mi của Cố Doanh Chu xiết c.h.ặ.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1025.html.]
Nhận thấy nhóc con chút sợ hãi, Cố Doanh Chu quá quen mà duỗi tay vỗ vỗ lưng . Giọng ôn nhu trầm thấp: "Đừng sợ, những đó là thấy con đáng yêu mới con, chú và cô nhỏ của con ở đây, sợ cái gì chứ? Không sợ nhé..."
Người đường thích ngắm mấy đứa nhóc đáng yêu cũng biện pháp gì cả, Đều là những hề ác ý cũng thể bởi vì bọn họ nhiều một chút liền uy h.i.ế.p xem nữa, vẫn còn bá đạo như .
Lâm Chí Hiên an ủi một hồi cảm nhận cái ôm ấp dày rộng của dượng nhỏ, sự sợ hãi trong lòng tiêu tan bớt.
Lâm Đường bộ dáng ôn nhu kiên nhẫn như thế của Cố Doanh Chu, ánh mắt chợt lóe lên. Cảm thấy hiện tại độ soái của bạn trai bạo lều tăng vụt lên.
Cô duỗi tay giữ c.h.ặ.t bàn tay nhỏ của Lâm Chí Hiên, chọc chọc thịt mềm tay nhóc, : "Nghe Cố của con, đừng sợ."
"Mọi thấy con trắng trẻo mập mạp đáng yêu mới vẫn luôn con, cô nhỏ ở bên cạnh con mà, sợ!"
Ngoài miệng thì Lâm Đường trấn an, trong lòng hạ quyết tâm từ thường xuyên mang bốn đứa nhóc trong nhà huyện chơi nhiều hơn. Vẫn luôn ở trong thôn nên nhát gan một chút.
Lâm Chí Hiên Cố Doanh Chu một cái đầu Lâm Đường một cái, nhỏ giọng phản bác: "Là dượng nhỏ."
Lâm Đường che trán , mặt đầy bất đắc dĩ.
"Vẫn là dượng nhỏ, hiện tại chỉ thể gọi là Cố." Cô kiên nhẫn giải thích.
Trong lòng Cố Doanh Chu cảm thấy vui mừng vì Lâm Chí Hiên sửa xưng hô, nhưng rõ ràng rằng như đối với Đường Đường. Bàn tay to lớn xoa xoa đầu nhóc, giọng mang theo ý : "Nghe cô nhỏ của nhóc, gọi , chờ cho nhóc lễ gặp mặt thì sửa cách xưng hô ."
Chí Hiên nhỏ bé hiện giờ mới chỉ là nhóc đáng yêu vài tuổi nên hiểu vì mà đợi tới mới gọi là dượng, Gương mặt nhỏ của nhóc buồn bã, cọ cọ bả vai Cố Doanh Chu, nhẹ giọng đáp: "Vâng ạ."
Về sửa thì sửa thôi.
Lâm Đường thấy nhóc đồng ý mới thả lỏng một . Lén gọi thì tùy tiện gọi như thế nào cũng nhưng nếu như gọi sai ở mặt ngoài thì thích hợp lắm.
Khi chuyện thì ba tới tiệm cơm quốc doanh .