Rời khỏi nhà họ Chu thì cô dẫn Lâm Chí Hiên Cung văn hóa. Cung Văn Hóa ở phía tây bắc trong huyện. Bốn phía một con sống nhỏ vờn quanh, hai bên bờ sông là cây cối xanh tươi um tùm. Phía tây là sân bóng bằng xi măng. Đối diện với sân bóng ở phía đông là một mảnh rừng cây. Đi qua rưng cây là cung văn hóa.
Bởi vì là khu vui chơi giải trí mới xây dựng nên, đều vô cùng mới mẻ. Lúc nhiều ở cung văn hóa.
Lâm Đường tìm nhân viên mua một quyển sách hướng dẫn ở trong cung văn hóa, ở bên cạnh lật xem. Chờ thấy ở lầu hai thật sự chương trình học mỹ thuật, cô vui vẻ mà xoa xoa gương mặt nhỏ của Lâm Chí Hiên đang ngoan ngoãn ở bên cạnh .
"Vận khí của chúng tồi, dạy vẽ tranh, vui , Xú Đản?"
Tốt gì cũng nhóc con thất vọng!
Lâm Chí Hiên ghé sát gương mặt nhỏ quyển sách giới thiệu trong tay Lâm Đường, tới mặt mày hớn hở.
"Vui ạ!"
Lâm Đường cũng vui lắm, bế nhóc con lên thẳng lên lầu hai.
"Đi lên, đến chỗ báo danh."
Lâm Chí Hiên khanh khách tiếng, gương mặt nhỏ trắng nõn đặc biệt gây chú ý ánh mắt khác,"Đi báo danh."
Đến lầu hai, Lâm Đường tìm giáo viên báo danh, khi hiểu rõ ràng tình huống thì báo danh cho cháu trai bé nhỏ. Lúc cung văn hóa cũng thuộc về nhà nước, lo lắng lừa gạt.
Báo danh xong thì cầm một tờ đơn khá giống với thời khóa biểu, Lâm Đường một nhẹ nhàng dẫn Lâm Chí Hiên khỏi cung văn hóa.
Sau khi rời khỏi đây thì cô liếc mắt qua một cái chương trình học. Mỗi nhóm trẻ con tuổi khác thì thời gian học khác .
Những đứa trẻ lớn như Lâm Chí Hiên thế , một tuần chỉ thứ hai ba năm tiết, thời gian học đều là buổi sáng.
Phía thời khóa biểu liệt kê những dụng cụ gia trưởng cần chuẩn , đều là những đồ vật cần cho vẽ tranh như giấy vẽ, b.út vẽ, t.h.u.ố.c màu vân vân...
"Báo danh xong , về mỗi tuần con lên lớp ba ngày, học là thời gian chơi với đám trai con nhá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1024.html.]
Lâm Chí Hiên tiếp nối nên vô cùng chờ mong với việc học, sự mất mát khi thể chơi đùa cùng với trai.
Nhóc đầu nơi mà mới xuống, nắm c.h.ặ.t ngón tay Lâm Đường, mềm giọng : "Không việc gì cả, con thích vẽ tranh."
Lâm Đường cháu trai nhỏ hề cảm thấy hứng thú với mấy trò chơi mà bọ Chí Thành chơi. Ở trong thôn đa thời gian là cầm cọ màu vẽ vẽ tô tô.
Sợ hãi Chí Hiên buồn bực tới mắc bệnh, Lâm Đường mới vội vã tìm thầy dạy vẽ tranh cho nhóc. Mặc kệ chất lượng giáo viên ở cung văn hóa như thế nào, dạy vỡ lòng tóm vẫn đủ tư cách.
Lâm Đường sờ sờ đầu của tiểu Chí Hiên, thanh âm ôn nhu.
"Biết con thích, thích là học cho t.ử tế, chuyện gì cần cái gì đều cho cô nhỏ ."
Lâm Chí Hiên ôm lấy chân cô nhỏ, mặt tràn đầy mật: "Cảm ơn cô nhỏ."
"Cảm ơn cái gì, học hành cho , chừng về thành danh họa của cô nhỏ thì ?" Lâm Đường .
Nói xong thì chuyển giọng : "Mệt mỏi , đói bụng ?"
Lâm Chí Hiên che bụng nhỏ , nhấp môi, tạo một cái thủ thế nhỏ: "Có chút đói ạ. '
Lâm Đường dáng vẻ đỏ mặt đáng yêu của nhóc, bế lên.
"Đói bụng thì ăn cơm thôi, nhịn một chút , sẽ tới tiệm cơm ngay."
Sáng sớm dậy lăn lộn, bất tri bất giác tới buổi trưa.
Lâm Đường khỏe, ôm Lâm Chí Hiên một đường tới tiệm cơm quốc doanh mà nhẹ nhàng tự tại như thể chơi. Khi ngang qua xưởng dệt bông thì đụng Cố Doanh Chu đang định xưởng.
Lâm Chí Hiên thấy thì hai mắt sáng lên, giọng sữa mềm mại tràn đầy kích động: "Dượng nhỏ!"
TBC
Lâm Đường ghé mắt tên phản đồ nhỏ bán miễn phí, mí mắt giật điên cuồng: "..."