Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1023

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:33:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi khỏi đám , đưa kẹo trong tay cho nhóc, chính thì c.ắ.n một miếng bánh đậu đỏ. Lạnh căm căm, thoải mái!

Lâm Đường xoa mái tóc mềm mại của cháu trai nhỏ, : "Ăn , ăn kem , đây là kem, còn hơn so với lúc mà trai con ăn."

Đây chính là dùng sữa bò để , còn quý hơn kem, đương nhiên cũng ăn ngon hơn kem bình thường.

Bàn tay trẻ con của Lâm Chí Hiên cầm lấy que gỗ của cái kem, đôi mắt sáng lấp lánh. Cẩn thận c.ắ.n một miếng, mặt mày cong.

"Ăn ngon ?" Lâm Đường hỏi.

Lâm Chí Hiên gật gật đầu: "Ăn ngon!!"

Muốn để cho các chị ăn nên nhóc con ăn chậm rì rì.

Đi vài bước mới căn một miếng nhỏ, bao lâu phía tan mất, rớt ở tay nhóc. Lâm Chí Hiên mím đôi môi đỏ, rối rắm mà nhíu mày, thăm dò mà mút mát.

Lâm Đường ăn xong cái của thì liếc thấy dáng vẻ chật vật của cháu trai nhỏ bé. lấy tờ giấy, xổm xuống lau giúp cho bé.

"Trời quá nóng, ăn nhanh bằng nó tan hết." cô ôn nhu .

Lâm Chí Hiên dùng hai ngón tay sạch sẽ cầm que kem, ngoan ngoãn để cô nhỏ lau tay cho chính . Do dự một lát, nhỏ giọng : "Con mang về cho chị."

TBC

Lâm Đường ngẩn , thu khăn , đôi mắt tràn ý .

"Kem sẽ tan hết, thể mang kem về , tới dẫn chị của con tới mua cho bọn họ cái mới, như ?"

Nhóc con nhà quá ấm lòng.

Lâm Chí Hiên nghĩ nghĩ, đó gật đầu.

"Vâng ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1023.html.]

Cô nhỏ chuyện giữ lời, cũng lừa trẻ con. Một đường chuyện, hai cô cháu nhanh đến căn nhà tân hôn của Chu Bội Du và Đinh Dật.

Lúc tới đây còn một mảnh vui mừng mà hôm nay, mặt đất còn vài mảnh giấy vàng rải đường ngập trong bùn đất, tăng thêm vài phần bi thương.

Trong khí tràn ngập sự nặng nề.

Lâm Đường tiến lên nhẹ gõ cửa phòng: "Đồng chí Chu, cô ở nhà ?"

Vừa dứt lời thì trong phòng tiếng loảng xoảng vang lên. Hiển nhiên nỗi lòng bên trong cách nào an bình .

Lâm Đường thở dài một , tiếp tục gọi: "Đồng chí Chu, tới thăm cô, nếu cô gặp thì mở cửa ."

Lâm Chí Hiên duỗi tay chỉ cánh cửa, nghiêng đầu, nhỏ giọng : "Cô nhỏ, mở cửa."

Bốn phía an tĩnh, cho dù nhóc cố ý hạ giọng nhưng vẫn vô cùng rõ ràng. Trong phòng Chu Bội Du thấy thanh âm non nớt của trẻ con, lông mi run rẩy.

Vuốt ve cái bụng bằng phẳng, nước mắt ào ạt chảy .

Đinh Dật, nhẫn tâm con của chúng sinh ba? Anh tàn nhẫn lắm. Anh trở thành hùng trong miệng của khác, còn con của chúng thì nên bây giờ? Em cần hùng, em chỉ cần sống thật mà thôi.

Lâm Đường đợi trong chốc lát, thấy Chu Bội Du gặp chính cô cũng hề miễn cưỡng, tính toán dẫn cháu trai về.

Hô to một câu với trong phòng: "Đồng chí Chu, nếu cô gặp thì , nếu như cô tìm chuyện thì nhà cô cũng đến."

Nói xong thì dắt Lâm Chí Hiên rời . Ngoài phòng nữa lâm tĩnh mịch.

Qua một hồi lâu Chu Bội Du giật giật thể tới cửa, mở cửa . bại lộ ánh mặt trời chính là một gương mặt gầy yếu tái nhợt. Chỉ hơn một tháng ngắn ngủi, Chu Bội Du gầy thoát tướng, khác như hai với bộ dáng đẫy đà .

Đôi mắt cô sưng đỏ, môi khô nứt, xung quanh thể tản mát thở tuyệt vọng.

Như là nhốt trong sương mù, lẻ loi cô độc, thấy một chút ánh sáng. Lâm Đường khi thì Chu Bội Du khỏi nhà ở.

 

Loading...