Nghe phụ nữ ở nông thôn còn hơn cả trâu, vợ của còn bắt cái gì , sẽ vấn đề gì cả.
Mặt Trịnh Như Ngọc trắng bệch, cúi đầu, trong lòng nan kham.
Nụ của Lâm Đường phai nhạt một chút: "Người nhà quê cũng là con , gạo mì lương thực dầu mà ăn đều là nhà quê , đồng chí Triệu chuyện nên tôn trọng một chút."
Cô lời cũng là mặt cho Trịnh Như Ngọc mà là thuần túy quen Triệu Tường Thụy cao cao tại thượng tư thái cao ngạo nhục nhã nhà quê như thế.
Cô lấy tư cách là con gái của nông dân để .
Cha cô, cô, tất cả những của cô đều dựa sức lực của chính để sinh sống, mất mặt một chút nào cả.
TBC
Trịnh Như Ngọc Lâm Đường cũng bảo vệ chính nhưng tâm lý vẫn vô cùng ấm áp. Nói đến cũng châm chọc, cô nóng vội vô cùng cả một đường, duy nhất chuyện là mà cô từng ghi hận, chẳng sợ cũng hẳn là vì cô .
Lâm Đường xong câu đó thì đột nhiên hai tiếng.
"Anh thể nhà quê còn cường tráng khỏe mạnh hơn trâu, lời thì đúng là sự thật, thật thì một quyền của thể đ.á.n.h bay ."
Dứt lời thì đôi mắt đảo qua bốn phía, thấy bên cạnh cố một bó củi to. Trực tiếp nhặt lên, cánh tay dùng sức, gập đôi .
Rắc rắc —-
Cây gỗ gãy thành hai nửa.
Triệu Tường Thụy thấy một màn thì sống lưng sợ hãi tới lạnh toát. Trên mặt cũng toát cả mồ hôi lạnh.
Trên mặt Lâm Đường lộ nụ ngọt ngào, tủm tỉm mà : "Về đồng chí Triệu chuyện nên chú ý một chút, bằng thể sẽ kết cục giống cành củi khô đó."
Nói xong câu thì dắt Lâm Chí Hiên rời .
Triệu Tường Thụy bỗng chốc nhớ tới tình cảnh quấn lấy Trương Ngọc Tú Lâm Đường đạp cho một chân. Hóa lúc chân Lâm Đường lưu tình .
Quét mắt liếc khúc gỗ đáng thương đường một cái, Triệu Tường Thụy ôm lấy tấm nhỏ yếu của chính . Khi về phía Trương Ngọc Tú thì ánh mắt rõ ràng thích hợp.
Hắn thử : "Ê, em mạnh mẽ đúng ?"
Trương Ngọc Tú trầm mặc, lắc lắc đầu: "Không ."
Triệu Tường Thụy thở dài nhẹ nhõm một , mặt tiếp tục lãnh ngạnh: "Em về ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1022.html.]
Trước yên tĩnh . Mẹ nó, phụ nữ gì mà tàn nhẫn tới đáng sợ!
Lâm Đường dắt Lâm Chí Hiên khỏi cửa lớn xưởng dệt bông về phía Chu Bội Du.
Trong đôi mắt to tròn của Chí Hiên nhỏ bé tràn đầy vẻ khó hiểu: "Cô nhỏ ạ?"
Thấy cháu trai nhỏ chân ngắn nhanh, Lâm Đường khom lưng bế nhóc lên: "Cô xin nghỉ, con cùng cô tới nhà một dì , đợi chút cô dẫn con tới cung văn hóa, ?"
Giọng Lâm Chí Hiên thanh túy : "Được!"
Vươn tay nhỏ vỗ vỗ vai cô nhỏ, mềm giọng : "Cô nhỏ để con tự , con thể nhanh ."
Lâm Đường cái chân ngắn ngủn của bạn nhỏ, ý trong đáy mắt tràn cả .
Tâm cái chân ngắn nhỏ của con thì thể nhanh bao nhiêu chứ, nhưng miệng : "Cô ôm con, chúng nhanh một chút."
Chí Hiên nhỏ bé nắm tay đ.ấ.m bả vai Lâm Đường, một chút một chút, dùng sức lớn.
Lâm Đường nghiêng mắt , nhóc con banh gương mặt nhỏ nghiêm túc đ.ấ.m vai cho cô, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.
"Cảm ơn Chí Hiên."
Gương mặt nhỏ trắng nõn của Lâm Chí Hiên đỏ lên, dùng giọng sữa mềm mại : "Không cần khách khí -"
Trái tim Lâm Đường tan chảy, nhấc mắt thấy đẩy xe bán kem. Tiến lên ngăn .
"Một cái bánh đậu đỏ và một cây kem, cảm ơn."
Nói, móc một mao tiền.
Nắng gắt cuối thu đúng là lúc nóng nhất, trong huyện cũng khó bán kem.
"Được ."
Người đàn ông bán kem dừng xe đạp , lấy từ cái thùng trắng tinh từ phía kem màu trắng hồng.
Người trồng hoa yêu cả đôi. Thấy mua kem, liên tiếp vài hẹn mà cùng qua. Lâm Đường , dắt Chí Hiên nhỏ bé về phía .