Hai phút , Lâm Thanh Thủy ngoài.
Lâm Đường ánh mắt hiểu rõ: "Ngủ ?"
TBC
"Còn , dẩu m.ô.n.g ngủ say ." Lâm Thanh Thủy bất đắc dĩ .
Ngủ chu cả miệng nhỏ lên cơ.
Lý Tú Lệ quan sát thời gian còn sớm, về phía Lâm Đường: "Đường Đường, con nhanh ngủ , ngày mai còn đó."
Buổi tối mát mẻ, bọn họ thêm lúc nữa.
Lâm Đường cha với những trong thôn đến mười một mười hai giờ cũng ngủ, khuyên bảo vô dụng cho nên cũng khuyên.
Nhìn thấy nhóc Chí Hiên buồn ngủ đến mức gật gù đầu nhỏ, vỗ nhẹ nhóc, : "Nhanh ngủ , ngày mai dậy sớm cùng với cô đó nha."
Lâm Chí Hiên lảo đảo, nhào lên ôm lấy chân Lâm Đường.
Giọng sữa ong ong,"Muốn ngủ với cô nhỏ cơ."
Nói xong, dùng khuôn mặt nhỏ cọ cọ chân Lâm Đường, giống như con mèo nhỏ nũng.
Lâm Đường bế nhóc con lên, về phía Ninh Hân Nhu: "Chị dâu cả, đêm nay Chí Hiên ngủ cùng em ."
Ninh Hân Nhu con trai vẫn luôn mong ước ngủ cùng cô nhỏ.
Nhìn thoáng qua nhóc con đang trộm vui vẻ.
Cười : "Phiền em , Chí Hiên buổi tối ngủ sẽ nháo , rạng sáng sẽ dậy vệ sinh."
Lâm Đường nghiêm túc ghi nhớ, ôm Lâm Chí Hiên định về phòng.
Đi vài bước, nhớ tới cái gì, hỏi: "... Bây giờ xi xi ?"
Lâm Chí Hiên gật gật đầu: "Muốn."
Bước chân Lâm Đường chuyển hướng, dẫn nhóc vệ sinh.
Đi vệ sinh xong, chào hỏi nhà trở về phòng.
Lâm Chí Hiên vui vẻ vô cùng, đôi mắt cong thành trăng non, ghé giường Lâm Đường, khó kìm sắc mặt vui vẻ.
"Vui như hả?" Lâm Đường .
Tiểu Chí Hiên gật gật đầu: "Vui lắm ạ."
Lúc chị tiểu Phỉ Nhi tỷ tỷ ngủ với cô nhỏ nhóc cảm thấy hâm mộ.
Lâm Đường cấp tiểu gia hỏa dán mát lạnh dán, đắp t.h.ả.m mỏng cho nhóc cẩn thận: "Mau ngủ ."
Khóe miệng Lâm Chí Hiên cong lên, nắm c.h.ặ.t ngón tay cô nhỏ, nhắm mắt .
-
Trong huyện.
Thời điểm cửa viện gõ vang, Cố Doanh Chu đang ở thư phòng xử lý việc của xưởng trong một tháng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1017.html.]
Nghe thấy tiếng 'cốc cốc cốc', cảm thấy bất ngờ.
Đứng dậy ngoài mở cửa, ngoài cửa khiến cho Cố Doanh Chu giật .
"Anh Kỳ, tới đây?"
Người tới rõ ràng là Tô Kỳ phong trần mệt mỏi.
Tô Kỳ còn gì, phía ló một cái đầu nhỏ.
"Cậu nhỏ ơi, con cũng tới."
Bàn tay to của Cố Doanh Chu chụp đầu của cháu trai, giọng nhàn nhạt: "Tranh Tranh cũng tới hả."
Tô Tranh gật gật đầu, đầu bất mãn mà về phía ba nhóc.
Lay đùi của nhỏ.
"Cậu nhỏ ơi, đêm nay con ngủ cùng ."
Hừ hừ, nhóc vẫn còn nhớ ba nhóc thích dẫn nhóc tới đây .
Cố Doanh Chu cúi đầu quét qua cháu trai lớn của , từ chối dứt khoát lưu loát.
"Không , thể ngủ cùng chỉ vợ thôi, con còn đủ tư cách."
Tô Tranh vốn dĩ tự tin, cảm thấy chạy tới cho nhỏ một bất ngờ, nhỏ sẽ vô cùng vui vẻ mà ôm .
Nghe thấy câu vô tình , lập tức hoảng hốt, há hốc mồm.
Nhóc con khiếp sợ mà lên án : "Cậu nhỏ, đổi !"
Cố Doanh Chu ha ha: "Cậu đổi, là do con ngốc ."
Ở nhân mặt cha con là ngu xuẩn, cũng tuyệt.
Tô Kỳ tỏ vẻ thèm để ý.
Chỉ tưởng tượng đến việc con trai của vì tới đây mà chạy đến đơn vị kêu , còn gì để .
Anh và vợ đều là vô cùng thông minh, đến đời thằng nhóc thúi Tô Tranh , thông minh thì thấy, nghịch ngợm gây sự thì thừa.
Tô Tranh nhóc đang phun tào về nhóc.
Sau khi Cố Doanh Chu đả kích, lập tức xoay ôm đùi Tô Kỳ.
"Ba ơi, con ngốc chút nào ?"
Tô Kỳ mỉm : "Ngốc lắm."
Mặt Tô Tranh cứng đờ, hai tay ôm n.g.ự.c, trả lời một cách mỉa mai: "Nếu con mà ngốc, ba cũng ngốc, ba là ba của con, con giống ba mà."
Nói xong, sợ đ.á.n.h, vùng vẫy chân ngắn nhỏ, để một câu ' con ngủ ', bóng dáng nhanh ch.óng biến mất ở phòng khách.
Tô Kỳ giật giật khóe miệng: "Đứa con trai cách nào cần nữa ."