Vốn dĩ Lâm Đường đang định dạo quanh núi Đại Thanh một vòng nhưng nghĩ rằng Quách Ái Dân tận chức tận trách như , đưa cô đến tận cửa thôn mới dừng chân và dừng miệng.
Anh đưa cái rổ chứa đầy quả dại qua cho cô,"Anh tiễn em tới đây thôi, em về , cũng về trong núi đây!" Nói xong, vẫy vẫy tay mất.
Lâm Đường cảm thấy vô cùng cạn lời. Nhìn theo bóng dáng hăng hái rời của thanh niên, cô chỉ một câu duy nhất: Chào tạm biệt ngài nha, đừng tiễn nữa!
-
TBC
Các xã viên của đại đội Song Sơn thu hoạch ngô ngoài ruộng vài ngày liên tiếp, hiện giờ sân phơi lúa trải đầy từng đống ngô vàng óng như mấy sườn núi nhỏ.
Sau khi nhận ngô, việc tuốt hạt ngô trở thành việc quan trọng một của đại đội.
Có vài xã viên trong đại đội cầm bình nhỏ và tua vít, bê băng ghế nhỏ tới sân phơi lúa của đại đội để tuốt hạt ngô thủ công. Có ngại sân phơi lúa quá ồn ào nên chuyển ngô về sân nhà trong sân lột ngô luôn. Nhị phòng nhà họ Lâm thuộc về vế .
Không từ khi nào mà trong sân chất đầy từng đống ngô. Một đám nhà họ Lâm đều bê ghế gấp nhỏ sân lột ngô, từ già cho đến trẻ đều việc hết.
Lâm Lộc lấy radio bảo bối vặn âm thanh lên mức lớn nhất, bài hát cách mạng du dương vang lên. Trong chốc lát nhạc cách mạng biến thành kể chuyện, góp phần mang đến chút lạc thú cho những ngày lao động buồn tẻ.
Lâm Đường cũng đang bận rộn. Một bàn tay cô cầm cái dùi còn bàn tay thì cầm lấy bắp ngô, chọc chọc vài cái dùng tay tuốt hạt ngô . Mới bao lâu, lòng bàn tay cô trở nên nóng rát ngứa ngáy.
Làn da của cô quá mềm mại, lòng bàn tay ngay cả một vết chai cũng nên cứ việc một chút là thành như . Nếu đeo bao tay thì thể đỡ hơn chút, thế nhưng Lâm Đường đưa bao tay của cho Tiểu Phỉ Nhi nên cô chỉ thể tay trận
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1014.html.]
Lâm Lộc liếc mắt con gái với Lý Tú Lệ đang bên cạnh: "Bà nó , trong nhà còn bao tay ? Bà tìm cho Đường Đường một đôi đu, đừng để cho tay con bé trầy da."
Lâm Đường thấy lời thì : "Không cần cha, con mảnh mai như , cần đeo bao tay." Nếu chút việc mà cứ lo lắng thì dứt khoát đừng !
Lý Tú Lệ cũng quá tình nguyện cho con gái việc nhà nông, thấy cô khăng khăng thì cũng tiện từ chối. Bà trả lời Lâm Lộc: "Trong nhà hết bao tay ."
Trả lời xong, bà yên tâm mà về phía Lâm Đường,"Đường Đường, nếu tay con khó chịu thì dừng . Con quen việc giống như , lòng bàn tay cả nhà đều vết chai . Nhà thiếu chút công điểm của con, con đừng miễn cưỡng chính chính gì, con thể thương !" Tay của Đường Đường là tay để cầm b.út máy, tuyệt đối thể để thương !
Lâm Đường: "..."
Sau khi trầm mặc nửa ngày, cô lên tiếng hỏi: "Mẹ ơi, cái máy móc nhỏ dùng để tuốt hạt ngô của đại đội chúng ?" Trong ấn tượng của cô hình như đại đội từng cái máy tuốt ngô cổ, thế nhưng năm nay chẳng thấy nữa .
Lâm Lộc nghĩ đến bởi vì yêu cầu giao nộp mà cái máy tuốt hạt cầm tay duy nhất thôn mất , khuôn mặt ông tràn đầy vẻ đau lòng,"Đã còn nữa ... năm đó công xã yêu cầu nên còn nữa. Hiện tại máy móc khó nên cũng ai dám nghĩ tới việc thêm một cái nữa, chỉ thể dùng tay mà lột thôi. Đơn giản là đại đội nhiều nên tốn chút thời gian cũng thể xong, còn cách nào khác nữa."
Năm đó khi nộp thứ đồ lên thì tất cả đều vô cùng luyến tiếc, nhưng chẳng biện pháp nào khác cả. Công xã đích yêu cầu, ngoại trừ giao nộp thì còn thể gì nữa?!
Lý Tú Lệ cũng thở dài : "Thứ đồ xác thật là tiện, tuy rằng cũng cần nhân lực nhưng hơn so với dùng tay để lột nhiều." Nếu thể thêm một cái máy nữa thì !
Chẳng qua bà cũng chuyện quá khả thi, dù ngay cả nồi sắt còn khó chứ gì đến loại máy móc tiện lợi thế .