Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hương vị tệ đúng ? Nếu bỏ giếng cho mát thì hương vị sẽ càng ngon hơn nữa." Lâm Lộc ,"Vốn dĩ hôm nay sư nương của con định nấu , nhưng vì trong thôn việc nên bà mất . Nếu con uống thêm nước ô mai nữa thì từ từ." Ở mặt Mộc Sinh thì ông vẫn luôn kiên nhẫn mà về chuyện nhà, coi Mộc Sinh là ngoài chút nào.
Mộc Sinh cảm nhận sự ấm áp của gia đình, tuy ngoài mặt gì nhưng trong lòng càng ngày càng cảm thấy thiết với nhà họ Lâm hơn. Thậm chí sâu trong lòng còn dâng lên một loại cảm giác rằng thế giới vẫn còn nơi để dựa . Đối với những từng hãm sâu trong địa ngục, chỉ cần cho họ một tia sáng nhỏ nhoi thôi thì cho dù tứ chi thối nữa họ cũng sẽ... bất chấp tất cả mà chạy về phía ánh sáng.
Đoạn thời gian ở chung với nhà họ Lâm ảnh hưởng lớn với Mộc Sinh. Sau vẫn luôn giữ vững thiện tâm chứ hãm sâu bùn lầy, cuối cùng thì tình cảm của cũng như ước nguyện, nhân tiện còn giành nhiều thành tựu trong sự nghiệp của nữa. Thế nhưng đó là chuyện của , bây giờ tạm thời đề cập tới vội.
Sau đầu nếm thử nước ô mai, ánh mắt của Mộc Sinh động. Anh cố gắng áp xuống những kích động và gợn sóng trong lòng mà nghiêm túc sư phụ giảng dạy, thi thoảng đáp một câu.
Trong phòng, Lâm Đường đang hết sức chuyên chú báo cáo thì thấy màn trúc nhẹ nhàng phát tiếng, cô giương mắt lên,"Chị Hiểu Tĩnh, chị tới đây nữa thế? Chị vẫn chuyện về Hải Thị ?"
Lâm Hiểu Tĩnh câu trêu chọc và thấy đôi mắt bỡn cợt của em gái thì giả vờ tức giận đ.á.n.h nhẹ lên cánh tay cô,"Em giỏi thật đấy Đường Đường, chị thấy chắc là em uống nước ô mai !"
TBC
là Lâm Đường đang thấy khát, chị họ thì lập tức thức thời mà xin tha: "Em sai ! Chị ơi, chị ruột của em ơi, em cũng uống nước ô mai!" Giọng của cô vốn mềm ngọt, hiện giờ cố tình nũng ai thể cưỡng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1010.html.]
Lâm Hiểu Tĩnh sờ sờ vành tai, hai mà rót nước ô mai cho cô, : "Cho em cho em, cho em hết đấy!" Sao Đường Đường còn giỏi nũng hơn cả Tiểu Phỉ Nhi hả? Hoàn chịu nổi!!
Thấy vở của Lâm Đường đầy các chữ cái rậm rạp, cô bận nên Lâm Hiểu Tĩnh nghiêm mặt : "Em cứ bận việc của em , chị chỉ qua đây đưa nước ô mai thôi, chờ lát nữa chị sẽ tìm chị." Cho dù đồng ý cho chị hỗ trợ thì chị vẫn cùng với bà!
Lâm Đường bông nhiên nhớ tới chuyện của thím ba, việc kế tiếp xảy thế nào cô vẫn nữa. Nghĩ , cô bèn lên tiếng hỏi: "Thím ba thế nào ạ? Em thấy đại đội an tĩnh, chắc là việc gì đúng ?"
Tuy Lâm Hiểu Tĩnh thương xót vì ruột của việc nặng nhưng chị cũng là loại . Chị rõ nếu nhờ Đường Đường tìm và nhờ vả quan hệ thì lẽ đưa đến nông trường để cải tạo .
Lâm Hiểu Tĩnh nhếch khóe miệng ,"Không việc gì hết, vẫn khá . So với việc thể thấy , hiện tại chị còn ở đại đội của chúng là quá ." Nơi gương, thể thấy biểu tình của cho nên chị rằng nụ mặt miễn cưỡng đến mức nào.
Lâm Đường bình tĩnh mắt của chị họ, cô chỉ cần đổi vị trí để tự hỏi một chút là ngay tại chị biểu tình . Ài, đây chính là lòng mà! Khi mới xảy chuyện thì chỉ mong thể giữ mạng, khi sẽ phán cải tạo thì hy vọng thể ở tại đại đội của , còn khi ở đại đội thi đau lòng vì việc nặng.