Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1009

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:32:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Áp xuống sự khó chịu sắp tràn nơi đáy lòng, Lâm Hiểu Tĩnh c.ắ.n môi : "Cha, con . Cha yên tâm , con sẽ mấy lời ở bên ngoài ."

Lâm Thọ thở dài một thật sâu, bàn tay dày rộng xoa xoa đầu con gái,"Đi thôi, nấu ít nước ô mai đưa qua cho con."

Lâm Hiểu Tĩnh lập tức dời lực chú ý,"Con nấu ngay đây!"

Thấy con gái một nữa tinh thần trở , Lâm Thọ thoáng yên tâm hơn. Nhìn thấy Lâm Thanh Nhai vẫn còn yên, ông bày dáng vẻ nghiêm túc,"Con việc gì ?"

"Có ạ, con còn xung quanh đại đội mua đậu nành và nấm với đám Thanh Thủy nữa." Lâm Thanh Nhai vội giải thích.

"Vậy con còn mau ?"

Lâm Thanh Nhai sửng sốt. Sao nè?! Chẳng lẽ ở sân nhà sẽ lãng phí khí ? Trong lòng nghĩ nhưng dám mặt cha , sợ sẽ đ.á.n.h,"Con ngay đây ạ." Nói xong, Lâm Thanh Nhai cầm ấm nước cũ nát và bọc hành lý nặng xoay khỏi nhà.

Lâm Hiểu Tĩnh nấu nước ô mai xong nhưng ngoài thì thấy trai mà ấm nước cũng biến mất, chị nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Vội vã nhỉ? Biết rõ đang nấu nước ô mai mà."

Lâm Thọ đang ngoài sân sửa cứng đờ , biểu tình chút tự nhiên cho lắm.

Lâm Hiểu Tĩnh chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm than vẫn một câu nhanh ch.óng bỏ qua chuyện . Dù trai chị cũng khỏe, uống nước lạnh nước ô mai cũng như . Lâm Hiểu Tĩnh sang gọi Lâm Lộc: "Cha ơi, trong nhà bếp vẫn còn nước ô mai đấy ạ! Con đưa một ít qua cho Đường Đường , đợi lát nữa sẽ qua đưa cho ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1009.html.]

Lâm Thọ sảng khoái đồng ý: "Được, con ."

Lâm Hiểu Tĩnh xách theo thùng gỗ nhỏ đến nhà bác hai. Lúc đến nơi, Lâm Lộc đang ngoài sân thấp giọng giảng cho Mộc Sinh cái gì đó.

TBC

Nghe thấy tiếng bước chân, Lâm Lộc chợt dừng nữa. Ông đầu , thấy tới là Hiểu Tĩnh thì lập tức híp mắt tươi ,"Hiểu Tĩnh tới chơi đấy ? Tìm Đường Đường đúng ? Con bé đang ở trong phòng đấy, cháu ."

Lâm Hiểu Tĩnh đáp: "Lúc nãy cháu tới nên ạ! Bác hai, cháu nấu ít nước ô mai cho đây." Chị rót đầy nước ô mai hai cái chén bên cạnh.

Ánh mắt Mộc Sinh động, liếc mắt Lâm Hiểu Tĩnh một cái nhanh ch.óng cúi đầu xuống, ai cũng chú ý tới điều .

Lâm Lộc : "Nước ô mai ? Trùng hợp ghê, hôm nay nhà bác nấu."

Lâm Hiểu Tĩnh lén về phía Mộc Sinh thì thấy đầu hề ngẩng lên, đang rũ mi đồ gỗ trong tay với vẻ mặt biểu tình. Đáy mắt Lâm Hiểu Tĩnh xẹt qua vẻ thất vọng, giây lát tươi như cũ,"Bác hai, cháu trong phòng tìm Đường Đường đây ạ." Nói xong, chị về phía phòng của Đường.

Lâm Lộc phát hiện đồ vẫn đang thành thành thật thật bào gỗ thì ngẩn , đó vẫy vẫy tay,"A Sinh, con cũng tới đây uống nước ô mai , nghỉ ngơi một chút đáng ngại . Ở nhà thì đừng khách khí như , mệt mỏi thì cứ nghỉ ngơi. Đường Đường luôn thể là tiền vốn của cách mạng, thể khỏe mạnh cái gì cũng sẽ còn thể bệnh tật thì chẳng gì hết."

Mỗi khi Lâm Lộc chuyện thì Mộc Sinh mỗi đều sẽ nghiêm túc lắng để ghi tạc lời của sư phụ trong lòng. Anh tới chỗ chậu nước rửa sạch tay đó ghế bên cạnh Lâm Lộc bưng chén lên uống một ngụm nước ô mai mà từng nếm thử. Mặt mày Mộc Sinh bỗng dưng giãn , rõ ràng chén nước ô mai chua nhiều hơn ngọt nhưng cảm thấy ngọt ngào sâu tận trong lòng.

 

Loading...