Lâm Đường khi còn nhỏ ông nội của cô là một quý công t.ử danh xứng với thực, thấy lời của ông thì hỏi: "Ông nội chụp thử ạ?" Tiền mua vài cuộn phim thì cô vẫn .
Đuôi lông mày của Lâm Tu Xa nhướng lên, hiển nhiên là cảm thấy hứng thú,"Có thể chứ?"
Lâm Đường xua xua tay, cực kỳ hào phóng : "Có cái gì mà thể ạ. Ông nội ơi, ông chụp cho cháu và bà nội một tấm nhé ông!"
Triệu Thục Trân nghĩ đến việc ăn ảnh, xụ mặt từ chối: "Bà chụp! Bà chỉ chụp cùng ông nội cháu thôi!" Tuy bà thích chụp ảnh nhưng nếu chụp cùng Tu Xa thì bà thể khắc phục sự khó chịu trong lòng, còn những khác thì đừng mơ mà bà thỏa hiệp!
Lâm Đường cảm giác như một bát cẩu lương to đùng đập mạnh lên mặt , cô khó tin mà Triệu Thục Trân. Cô trừng lớn mắt, hỏi: "Bà nội, bà bà thế gọi là gì ?"
Triệu Thục Trân liếc mắt cô,"Là gì?"
Lâm Đường trực tiếp mượn cách của đời ,"Có khác phái bên cạnh sẽ trở nên vô nhân tính."
Triệu Thục Trân cảm thấy lời là đang mắng bà, nhưng khuôn mặt nhỏ ngoan ngoãn mềm mại của cháu gái thì cảm thấy giống lắm. Bà duỗi tay chụp lên đầu Lâm Đường, ngoài miệng : "Nói năng lung tung rối loạn cái gì hả? Nếu cháu mà còn bậy nữa thì bà sẽ bảo cha cháu giáo huấn cháu đấy!" Cũng may là bà rộng lượng, chứ nếu lời mà với mấy bà lão khác trong đại đội thì kiểu gì con bé cũng ăn một trận đòn nhớ đời.
TBC
Lâm Đường hề sợ hãi,"Cha cháu sẽ giáo huấn cháu ."
Triệu Thục Trân nghẹn họng.
Lâm Tu Xa cảm thấy hình ảnh hai đấu võ mồm nên ấn màn trập xuống, tanh tách chụp một tấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1005.html.]
Triệu Thục Trân sửng sốt. Bà đành lòng tức giận với Tu Xa, nhưng trong lòng nghẹn khuất c.h.ế.t.
Bà nhanh ch.óng lên, lấy camera trong tay bạn già nhét tay Lâm Đường, giọng điệu cứng rắn : "Chụp giúp bà và ông nội cháu mấy tấm ảnh chung ." Bà rõ là mấy tấm chứ một tấm.
Lâm Đường tỏ vẻ bụng sắp ăn cẩu lương đến nứt vỡ . Rốt cuộc cô sai cái gì mà ông trời trừng phạt cô như cơ chứ?
Chẳng qua, khi cảm tình vài thập niên như một ngày của ông bà nội thì cô vẫn cực kỳ hâm mộ. Cô cảm thán sến súa trong lòng chụp ảnh tanh tách, nhanh chụp xong vài tấm.
Sau khi chụp ảnh xong, Triệu Thục Trân xem mấy tấm ảnh chụp chung cùng với Tu Xa nên xua xua tay tống cổ Lâm Đường ,"Được , việc gì thì về nhanh , bà và ông nội cháu xem ảnh chụp để ôn những năm tháng quá khứ đây. Người mới bạn trai như chú chắc hẳn là thể cảm nhận loại cảm giác đầu năm tháng qua , khó cháu nữa."
Nụ mặt Lâm Đường dần dần biến mất. Cô tới đây một chuyến chỉ vì đảm nhận vai trò công cụ chụp ảnh hình thôi sai?
Lại thêm lời giải thích vẻ đường hoàng và cho cháu gái , nụ của Lâm Đường càng thêm lễ phép,"Cháu cảm ơn bà nha."
Triệu Thục Trân thấy con nhóc trưng khuôn mặt nhỏ cứng đờ mà những lời thì cảm thấy cực kỳ buồn , bà phối hợp : "Khách khí quá nha." Nói xong, bà lôi kéo Lâm Tu Xa về phòng chuẩn ôn kỷ niệm về những năm tháng tuổi trẻ.
Bóng dáng dứt khoát lưu loát khiến Lâm Đường tức ách mà tại chỗ nửa phút. Nửa phút , Lâm Đường lê bước chân tang thương khỏi sân nhà cũ, còn tri kỷ đóng cổng lớn cho ông bà.
Mẹ ơi, hóa vẫn luôn thật, trong mắt của bà nội con thật sự chỉ mỗi ông nội thôi! Trước cô tin lời , hiện tại thì... tin .