Vẻ mặt của Mộc Sinh còn kịp hiểu gì, đem cái giỏ trong tay đưa cho Lý Tú Lệ.
Không kịp câu nào lôi .
Lý Tú Lệ liếc đống đồ trong giỏ, trách : "Cái thằng bé mang đồ vật đến đây ?"
TBC
Lại còn là đồ nữa chứ, một miếng thịt mỡ, một ít nho dại, mười mấy quả hồng.
Lâm Lộc tấm lòng của đồ , ông thở dài : "Thôi cứ cầm lấy , nếu chúng lấy, thằng bé sẽ thấy hổ lắm."
"Nhận lấy , thu tự nhiên."
Nghĩ đến tiếng truyền khắp đại đội của đồ , khuôn mặt già nua của ông tràn đầy sự xót xa.
Thằng bé rõ ràng là một đứa trẻ siêng năng và trung thực như , ông cũng hiểu danh tiếng của nó đám phụ nữ lắm chuyện thành như .
Nếu do ông cùng lão Viên là bạn bè, hiểu rõ lão Viên sẽ bao che cho gian xảo, ác độc, thì ông cũng sẽ nhận Mộc Sinh đồ , càng sẽ thanh niên vu oan thành như tích cách như thế.
Lý Tú Lệ cũng là một , bà vốn là trái tim đa sầu đa cảm, đôi mắt vô cùng chua xót khi những lời .
Nếu đây là con của bà , đừng đến Đường Đường, cho dù là ba em Thanh Sơn, bà cũng sẽ cảm thấy đau lòng c.h.ế.t mất.
Đứa bé ai thương, cuộc sống trôi qua cũng quá khổ sở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1003.html.]
"Haiz! Nếu như Mộc Sinh là của đại đội Song Sơn chúng thì cũng sẽ bắt nạt thành như ."
Trong đại đội của bọn họ cũng mấy thích buôn chuyện của khác, nhưng đa phần vẫn là những , ít sẽ ai dám ngang nhiên bắt nạt già và trẻ con.
Lâm Lộc vỗ vỗ tay Lý Tú Lệ, : "Ngày lành của Mộc Sinh vẫn còn ở phía mà."
Thời gian khổ sở nhất trôi qua, sẽ còn khổ nữa. Ông trời bao giờ quá bất công, cuối cùng sẽ luôn lưu một con đường sống cho những từng chịu nhiều đau khổ .
Lâm Đường ở bên cạnh gật gật đầu. Chứ còn gì nữa, đương nhiên là ngày lành vẫn ở phía . Không thấy trong lòng cha cô thiên vị Mộc Sinh ? Mặt mỉm . jpg
Người vì lụa lúa vì phân, khi Mộc Sinh quần áo , tuy thể là khác lúc nhưng điểm khác biệt cũng tương đối lớn.
Thanh niên nghèo mặt xám mày tro đổi hình dáng trong nháy mắt, Lâm Lộc sang thì cảm thấy vô cùng chấn động,"A Sinh mặc bộ quần áo trông tinh thần thật đấy, tệ! Cuối năm để sư nương của con cho con một bộ."
Mộc Sinh nghĩ đến việc vải vóc khó mua, vội lắc đầu,"Không, con cần ạ, cần phiền sư nương ."
Lý Tú Lệ : "Không phiền , quần áo thì gì mà phiền."
Sợ Mộc Sinh nghĩ nhiều, bà dứt khoát luôn,"Cũng đừng cảm thấy chiếm lợi nhà sư nương phiền toái gì đó. Sau khi con tới học tay nghề thì sư phụ con còn thể nhận thêm vài đơn hàng nữa, một đơn tận vài khối mà. Nhà chúng ăn thịt thì ít nhất con cũng uống canh theo chứ! Cho nên , sư phụ sư nương cho con đồ vật gì thì con cứ nhận là , đây đều là những thứ con nên ." Nhà bà là bọn địa chủ hút m.á.u , sẽ mấy chuyện táng tận lương tâm .
Mộc Sinh cảm thấy ngoài ý , đồng t.ử của chấn động. Anh mím mím đôi môi khô khốc, hề nghĩ ngợi mà từ chối ngay: "... Không cần ạ." Sư phụ dạy tay nghề mà ngay cả học phí cũng nộp, thể mặt dày nhận thêm đồ của sư nương cơ chứ?
Lâm Lộc đ.á.n.h gãy lời Mộc Sinh,"Sinh , lời sư phụ và sư nương của con ."